Chùa Bái Đính (thơ)

03/03/201711:51(Xem: 12879)
Chùa Bái Đính (thơ)

 

chua bai dinh
chua bai dinh 4


CHÙA BÁI ĐÍNH

oOo


Từ các triều vua Đinh, Lê, Lý...

Đã lên đây Bái Đỉnh

Tràng An dài dãy núi địa linh

Lịch sử mấy ngàn năm

Nguyễn Minh Không Ngài

Chiếu ánh trăng rằm

Bóng đêm tan biến

Sen hồng nở hoa

oOo

Đinh Tiên Hoàng

Lên Đỉnh lập Đàn Tràng

Tế trời đất

Cầu dân an mưa hòa

Quang Trung Nguyễn Huệ

Tế cờ

Động viên binh sĩ

Trước giờ ra quân

oOo

Vĩ đại thay

Sừng sững giữa trời mây

Một quần thể liên hoàn

Trùm dãy núi Tràng An

Phật Điện ...

Vách đá rừng cây

Sen cảnh Phật

Nước thơm hương

Tháp dựng giữa trời mây

Màu ngói đậm

Như tình quê màu đất

Hoa vàng tô điểm nét son xưa

Tiếng chuông ngân

Như báo hiệu giao mùa

Rời cõi tục lên đây trời quang đãng

oOo

Điện, Điện uy nghiêm

Trầm hương xông ướp

Tám vạn bốn ngàn Pháp Môn

Gom lại một đường lên

Khi thấy Phật

Quên hành lang La Hán

Hồ sen đây

Mây ngũ sắc tầng trên

oOo

Điện  Phật vàng hiển hiện

Không gian trầm mặc uy nghiêm

Lâng lâng Pháp nhạc

Sâu lắng tiếng chuông

Vang vang Chín Cõi Sáu Miền

Trần tâm không gợn

Não phiền bay đi

Chim trời trỗi nhạc ban mai

Đĩnh cao Phật ngự

Liên đài vàng hoa

oOo

Cao vút trời trong

Tầng không mây trắng gợn 

Bóng chim bay còn dư ảnh ngày qua

Lưu ly đáy nước

Như bích ngọc đường lên tòa Phật Ngọc

Hoa trời bay thoang thoảng gió hương trầm

Tiếng chuông ngân

Tỉnh mộng

Giữa đêm đen vằng vặc ánh trăng trong

oOo

Lên tận Đỉnh

Không còn trông thấy Đỉnh

Chỉ thấy không gian

Và vĩnh viễn thời gian

Ba ngàn cõi

Đã qui về một Đỉnh

Không thấy Ta

Giờ Bái Đính ngày qua.

oOo

Tháng 3 năm 2015

Chùa Bái Đính, tỉnh Ninh Bình

o0o

*Thân kính tặng Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng

Trụ Trì Tu Viện Quảng Đức

Trang Chủ Trang Nhà Quảng Đức

o0o

Lâm Như-Tạng

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 11612)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 15243)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 16725)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 14140)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 13774)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 12776)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 10848)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 10683)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 14597)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 17500)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng