Ân (thơ)

16/02/201712:11(Xem: 11992)
Ân (thơ)
lotus_6

 ÂN
 
Vạn kiếp huân tu đến cõi này,
Gặp Thầy, Cha mẹ, quả duyên may.
Nỗi trôi xiêu lạc đời vô định,
Chẳng gặp ân này khổ lắm thay!

Đạo hạnh long lanh với sắc vàng,
Một ngày khai mở đã sang trang.
Tâm từ đánh thức rời chấp ngã.
 Buông bỏ  nhẹ nhàng những gánh quang.

Xóa hết sương mờ hiện ánh mai.
Nghĩa nặng theo con nối bước dài,
Tâm mê chấp chặt Thầy khai sáng
Hiểu được đạo tình thật khó phai.

 
Khập khiểng trong đời được bước xa
Như vườn xuân thắm có ngàn hoa.
Long lanh khởi sắc theo ngày mới
Tinh tấn đêm ngày sẽ vượt qua.


Lấp bằng biển ái vốn sâu dày.
Tát cạn sông mê chính chốn này.
Nương Thầy nương pháp luôn gìn giữ
Mỏ sớm chuông khuya tánh lặng bày.


Gập đầu cúi lạy Đạo Tràng đây
Tứ chúng hòa an tụ phước dày
Lủy kiếp nổi trôi cùng hội ngộ
Duyên may chẳng lỡ chóng qua ngay.

Ân Phật, ân pháp, ân tất cả…
Già Lam nương tựa chẳng vì ta
Từ bi hỷ xả niềm an lạc
Tinh tấn đêm ngày chẳng ngại xa.


Đạo mầu huyền diệu mãi lan xa
Khấn nguyện chúng sinh sớm nhận ra
Đích thị Bồ Đề cây đạo lớn
Cành sum lá thắm trổ ngàn hoa.

                                       Minh Đạo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/09/2014(Xem: 19956)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13547)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14289)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17671)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18095)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15858)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 18801)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14347)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 15779)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 14223)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian