Đạo Tình

2/11/201722:34(View: 13283)
Đạo Tình

ĐẠO TÌNH

 

 

 

ĐẠI CHÚNG HỒNG ÂN

Tháng hai hăm bảy âm

Có Sư cụ đến thăm

Sư Lưu Phương, Bảo Nguyệt

Và thị giả Huyền Thâm

 

Cùng bao nhiêu vị khác

Nghe bệnh cũng đến thăm

Quây quần bên giường bệnh

Chi xiết đạo tình thâm

 

Sư cụ tuổi chín mươi

Sắc diện rất an vui

Viếng thăm Diệu Không thất

Xin thâm tạ ơn Người.

 

 

 

TAM BẢO - BẢO NGUYỆT

Tam Bảo là Bảo Châu

Bảo Hoa và Bảo Nguyệt

Sư Bảo Nguyệt yêu cầu

Viết điếu văn vĩnh biệt.

 

Nay viết trước một bài

Riêng tặng Sư Bảo Nguyệt

Sư chị rất nhạy cười

Dù không ai thọc lét

 

Có tình với mọi người

Dịp tang ma lễ điếu

Sư là người nhắc nhở

Bạn đồng đạo thân yêu.

 

 

 

SƯ BẢO HOA

Sư, trước kia điệu lành

Người mũm mĩm tròn xinh

Vào Hồng Ân trước nhất

Làm đủ việc linh tinh.

 

Ngoài khuya sớm kệ kinh

Còn làm tương làm bánh

Bổ củi và gánh nước

Đi bỏ mối bánh in

 

Đời tu hành đạm bạc

Khuya sớm phải chấp tác

Cô thiếu ngũ quá nhiều

Nên bày ra một chiêu.

 

Khai bệnh xin nghỉ ăn

Cô phải nằm liệt giường

Dưới chiếu để bánh tráng

Khi đói lai rai ăn.

 

Ngủ thoả thích ba ngày

Cô lò mò bò dậy

Lại tiếp tục làm tương

Gánh gồng ra chợ bán.

 

Gặp bà bổn đạo hỏi

“Ưng coi xi nê không?

Tội nghiệp chắc chưa hề

Coi một lần cho biết”

 

Bà dẫn điệu vô rạp

Coi cho đã một chầu

Rồi mới gánh gồng về

Đủ đề huề rau quả.

 

“Răng mi về túi rứa?”

Sư bà hỏi điệu Lành

Điệu thật tình kể lại

Thưa bà “coi xi nê”

 

Bà rầy cho một trận

“Lần sau phải chừa đi

Người xuất gia không được

Đến nơi đó làm chi”.

 

 

 

SƯ BẢO CHÂU

Nhớ xưa ngày còn thơ

Đời chị đẹp như mơ

Chị cùng em phát nguyện

Có ngày được đi tu.

 

Chùa Hồng Ân mới lập

Quang cảnh rất hoang vu

Xung quanh toàn mồ mả

Với rừng thông vi vu

 

Được sư bà cho phép

Chị em lên ở chùa

Theo đại chúng học tập

Nếp sống đời xuất gia.

 

Ăn cơm hẩm muối dưa

Khuya sớm dậy công phu

Ngày thường in gói bánh

Và vào núi hái rau

 

Trèo cây hái bông sứ

Cúng dường Phật đản sinh

Giữa mây ngày gió núi

Sống cuộc đời thần tiên.

 

 

 

THẦY PHƯỚC TOÀN

Thượng tọa Phước Toàn thăm

Tụng Dược sư cầu an

Xin dâng mười phương Phật

Tấm đạo tình thiết thân.

 

Trong không gian tĩnh lặng

Lời kinh thầy vang xa

Tiêu trừ bao nghiệp chướng

Lợi ích khắp muôn nhà

 

Chư thượng sư tôn quý

Lòng từ mẫn chứa chan

Quang lâm nơi tệ thất

Đất trời cũng hân hoan.

 

 

 

THẦY NGUYÊN GIÁC

Thầy Nguyên Giác Già Lam

Nghe bệnh liền đến thăm

Khuyên đi đúng bác sĩ

Đừng theo chữa lang băm.

 

 

 

THẦY TOÀN ĐỨC

Thầy Toàn Đức Di Linh

Trụ trì chùa Linh Thắng

Ghé thăm Diệu Không thất

Dịp giỗ ôn Già Lam.

 

 

 

THẦY MINH LIÊN – NGUYÊN HIỆP

Thầy Minh Liên Nguyên Hiệp

Trong lớp Trung Bộ Kinh

Bất chấp bị trừ điểm

Vẫn ghé thăm bệnh tình.

 

 

 

SƯ CÔ HUỆ GIẢI

Sư trưởng chùa Diệu Quang

Như mẹ hiền Quan Âm

Các cô nhi Tây Lộc

Vẫn còn nhớ thâm ân.

 

 

 

SƯ CÔ THUẦN HẠNH

Hiếu dưỡng cụ mẫu thân

Hành thiện chẳng cần danh

Có biện tài thuyết pháp

Một đời tu chánh chân.

 

 

 

SƯ CÔ NHƯ TƯỜNG

Một nhánh phong lan gửi đạo tình

Đậm đà ý vị ngắm càng xinh

Đong đưa trong gió hương dìu dịu

Nghe vẳng trong hoa tiếng kệ kinh.

 

(Kỷ niệm sáng chủ nhật 6/4/03, thầy Lê Mạnh Thát, Sư Cô Như Tường, hai bác Lê Mộng Đào và kiến trúc sư Hải đến thăm)

 

 

 

SƯ CÔ LIÊN CƯƠNG

Một hôm được điện thoại

Tuệ Dung gọi thất thanh

“Cô Cương bảo đi ngay

Đến khám bác sĩ Thành”.

 

“Ai nói ta không đi

Cô Cương nói đi liền

Cô ấy rất dễ mến

Ta đặt hết niềm tin”.

 

Nhờ đi khám đúng thầy

Bệnh ta bớt hẳn ngay

Không dám sai lời dặn

Xin thâm tạ ơn người.

 

 

 

SƯ CÔ HUYỀN TRÍ

Tại ni trường Diệu Quang

Có sư cô Huyền Trí

Nhập chúng từ tấm bé

Trên dưới đều mến thương.

 

 

 

SƯ CÔ THUẦN CHÂU - TỊNH DIỆU

Thuần Châu và Tịnh Diệu

Hai Phật tử mến yêu

Ngày nay giúp Tuệ Uyển

Ngày trước giúp pháp luân.

 

Trong hoàn cảnh khó khăn

Hai vị vẫn bền gan

Giữ vững niềm tin Phật

Truyền pháp khắp muôn phương.

 

 

 

ĐẠI CHÚNG HUỆ LÂM

Sư Trí chùa Huệ Lâm

Cùng đại chúng quang lâm

Thương thầy vừa xả báo

Nghĩa sư đệ tình thâm.

 

Nhớ sư trưởng năm xưa

Đầu tiên học Vạn Hạnh

Theo phân khoa Phật học

Sư lái chiếc xe con.

 

Thân này thực vô thường

Như sương như chớp lóe

Nhưng Tam Bảo thường trụ

Bồ đề vẫn ngát hương.

 

 

 

ĐẠI CHÚNG VIÊN CHIẾU

Nghe sư chỉ bệnh nằm

Các sư em đến thăm

Thì ra là như vậy

Hết đi đúng lại nằm.

 

 

 

CÔ BẢO QUANG

Sa di ni Bảo Quang

Tuổi đời gần chín mươi

Mà vẫn như mười chính

Giọng nói còn oang oang.

 

Siêng tụng kinh bái sám

Trí nhớ rất vững vàng

Nhờ Ty khéo hầu hạ

Săn sóc mẹ già thương.

 

 

 

SƯ CÔ DIỆU THỌ - DIỆU TƯỜNG

Nhớ sư cô Diệu Thọ

Xưa vẫn đến đạo tràng

Cô chuyên tâm niệm Phật

Nay đã về tây phương.

 

Còn lại chị Diệu Tường

Con gái cô Diệu Thọ

Tuy tuổi cao sức yếu

Đạo tâm vẫn miên trường.

 

 

 

SƯ CÔ DIỆU ĐẠO

Hiếu dưỡng song thân thật vẹn toàn

Đổi đời tâm đạo vẫn không sờn

Gia đình con cái lo chu tất

Diệu Đạo từ đây hướng Niết Bàn.

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
9/27/2014(View: 16988)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
9/26/2014(View: 13354)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
9/26/2014(View: 23075)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
9/26/2014(View: 16406)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
9/26/2014(View: 16810)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
9/25/2014(View: 12952)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
9/24/2014(View: 16658)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn
9/24/2014(View: 42071)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.
9/24/2014(View: 19514)
Ngọn núi nhỏ Phổ Đà, còn được gọi là Núi Ông Sư, thuộc địa phận làng Xuân Tự, xã Vạn Hưng, huyện Vạn Ninh- tỉnh Khánh Hòa, cách thành phố biển Nha Trang khoảng 50 cây số về hướng Bắc, có hình thù của một “ông Tượng” nằm giữa một vùng mây nước hữu tình, tứ bề sơn thủy làng mạc bao bọc tạo nên một bức tranh phong cảnh bàng bạc thơ mộng và thiêng liêng ấm cúng.
9/24/2014(View: 15857)
Thôi, chia tay tiễn một người Căn duyên đã dứt, xa rời trần gian Chia buồn gia quyến chít tang Chia xa người khuất, suối vàng đón linh Đã xong, sống trải hết tình Tàm quý học đạo, tịnh thanh tâm thường