Lữ khách (thơ)

03/02/201718:31(Xem: 13166)
Lữ khách (thơ)

Hoa cuc quang duc (7)


LỮ KHÁCH

 

Kẻ lữ hành thoáng qua

Dừng lại rồi đi xa

Gập ghềnh qua vạn ngã

Biết bao giờ nhận ra ?

 

Lăn lộn cùng vất vả

Mờ mịt như màn sương

Không Thầy cùng bè bạn

Dẫn dắt và tựa nương?

 

Ngày qua em đứng đó,

Hôm nay đã ra đi.

Như giọt sương trên lá.

Nghĩ lại chẳng còn gì?

 

Công danh và địa vị,

Tính toán với hơn thua,

Da nhăn cùng đầu bạc,

Cuối cùng trống chiêng khua!

 

Bạc tiền với nhà cửa,

Đồ sộ lại nguy nga,

Thêm hoài không biết chán.

Nằm xuống chỉ thây ma.

 

Quay đầu mà trở lại,

Đường dài đã đi qua,

Sám hối và cầu nguyện

Thanh thản bước dần qua.

 

Pháp Phật về lại nhà,

Nơi ấy có ngàn hoa,

Không đi cũng chẳng đến.

Hàng phục vạn loại ma.
 
                        Minh Đạo

 

 

XUÂN


Xuân đi xuân đến vốn vô tình.
Cảm nhận cảnh hoa cũng chính mình,
Nở tàn đẹp xấu  đều phân biệt.
Nên đời cứ mãi tiễn rồi nghinh…

 

ĐẠO

 

Năm năm tháng tháng cứ liền kề,
Sống đạo bình thường biết tỉnh mê.     
Chơn Tâm vốn sẵn đâu tìm kiếm.
Giáo pháp phụng hành chớ bước lê.

 

CẦU                              


Cửa không đâu phải chốn chờ mong,
Khắp chốn tìm cầu mãi chạy rong.
Móng niệm tâm duyên kìm chẳng được.
Bao giờ vào chợ bước thong dong?

NGUYỆN


Cửa Phật xưa nay vốn diệu huyền.
Truyền thừa đạo tổ sáng uyên nguyên.

Trang nghiêm ân báu cầu qui hướng,

Sức nguyện nương bè đến mãn viên.
 
                                        Minh Đạo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2014(Xem: 14452)
Hạ về hai chữ thân thương, Hạ về trên mỗi nẻo đường nhân gian. Hạ về thú vị vô vàn, Hạ về Tăng chúng các hàng An cư. Hạ về nương tựa ân sư, Hạ về học được chơn như ý thiền.
17/07/2014(Xem: 15781)
“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết Niết-bàn là cảnh vui chăng?” “Có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân, họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?” “Thưa, có thể biết.” “Làm sao có thể biết?” “Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.” “Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.” (Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)
16/07/2014(Xem: 18693)
Trong Khoảnh Khắc Này Trong phút giây này em có hay! Vạn vật quanh mình đang chuyển xoay Có mầm non hé, hoa cười nụ, Chiếc lá xa cành theo gió bay.
09/07/2014(Xem: 24839)
Kính Mừng Thầy Nguyên Tạng Mừng thay Quảng Đức hôm nay Tăng Ni đại chúng vui ngày An Cư Tùng duyên tùng sự chúc mừng Thượng Tọa Nguyên Tạng lên ngôi trụ trì Bao năm gian khổ tu trì Hoằng dương Chánh Pháp lợi vì chúng sanh Công phu khuya sớm quên mình Nhiếp tâm cho đạo, hy sinh cho đời An hòa, rộng lượng thương người
20/06/2014(Xem: 18993)
Sống ẩn dật cuộc đời thong dong quá Không thị phi danh lợi cũng rời xa Tránh lo toan tính toán khỏi phiền hà Chuyện thế sự để ngoài tai không động
20/06/2014(Xem: 16938)
Có đôi lúc ta cần nên thận trọng Ngồi lắng nghe dư luận nói về mình. Khộng lệ thuộc trước những lời hư vọng, Chẳng coi thường bao góp ý công minh..
16/06/2014(Xem: 49518)
Ngày ấy cách đây 50 năm về trước, vào một sáng đầu mùa hè của năm 1964, tôi một mình đạp xe đạp từ làng Mỹ Hạc, Xã Xuyên Mỹ, Quận Duy Xuyên, trực chỉ xuống chùa Viên Giác tọa lạc tại Hội An, Quảng Nam. Hôm đó là ngày Rằm Tháng 5 âm lịch của năm Giáp Thìn. Một chặng đường dài 50 năm như vậy, nói cho đúng là nửa thế kỷ của một kiếp nhân sinh- đã, đương và sẽ có nhiều điều đáng nói. Hay có, dở có, không như ý cũng có
16/06/2014(Xem: 14916)
Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi, Hai đứa đừng phung phí của trời, Chúng ta đang đói, ăn ngon quá ! Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.
16/06/2014(Xem: 15744)
Tranh thiền minh hoạ cảnh quê nghèo, Thơ thẩn trăng vàng nửa mảnh treo, Lơ thơ cánh liễu buông mành rủ, Trăng hiền soi bóng nước trong veo.
14/06/2014(Xem: 14573)
Bóng đời đổ xuống miền hoa cỏ Ta vẫn ca bài ca nhất phương Vẫn chiếc áo lì năm tháng cũ Vẫn đề thơ hát khúc vô thường.