Lữ khách (thơ)

03/02/201718:31(Xem: 13108)
Lữ khách (thơ)

Hoa cuc quang duc (7)


LỮ KHÁCH

 

Kẻ lữ hành thoáng qua

Dừng lại rồi đi xa

Gập ghềnh qua vạn ngã

Biết bao giờ nhận ra ?

 

Lăn lộn cùng vất vả

Mờ mịt như màn sương

Không Thầy cùng bè bạn

Dẫn dắt và tựa nương?

 

Ngày qua em đứng đó,

Hôm nay đã ra đi.

Như giọt sương trên lá.

Nghĩ lại chẳng còn gì?

 

Công danh và địa vị,

Tính toán với hơn thua,

Da nhăn cùng đầu bạc,

Cuối cùng trống chiêng khua!

 

Bạc tiền với nhà cửa,

Đồ sộ lại nguy nga,

Thêm hoài không biết chán.

Nằm xuống chỉ thây ma.

 

Quay đầu mà trở lại,

Đường dài đã đi qua,

Sám hối và cầu nguyện

Thanh thản bước dần qua.

 

Pháp Phật về lại nhà,

Nơi ấy có ngàn hoa,

Không đi cũng chẳng đến.

Hàng phục vạn loại ma.
 
                        Minh Đạo

 

 

XUÂN


Xuân đi xuân đến vốn vô tình.
Cảm nhận cảnh hoa cũng chính mình,
Nở tàn đẹp xấu  đều phân biệt.
Nên đời cứ mãi tiễn rồi nghinh…

 

ĐẠO

 

Năm năm tháng tháng cứ liền kề,
Sống đạo bình thường biết tỉnh mê.     
Chơn Tâm vốn sẵn đâu tìm kiếm.
Giáo pháp phụng hành chớ bước lê.

 

CẦU                              


Cửa không đâu phải chốn chờ mong,
Khắp chốn tìm cầu mãi chạy rong.
Móng niệm tâm duyên kìm chẳng được.
Bao giờ vào chợ bước thong dong?

NGUYỆN


Cửa Phật xưa nay vốn diệu huyền.
Truyền thừa đạo tổ sáng uyên nguyên.

Trang nghiêm ân báu cầu qui hướng,

Sức nguyện nương bè đến mãn viên.
 
                                        Minh Đạo

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/09/2014(Xem: 15383)
Nếu gặp người nóng tánh Hãy nhẹ nhàng nhìn thôi không cần phải lẩn tránh Chưa hỏi đừng hé môi
28/09/2014(Xem: 16489)
Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi Vuông tròn thực ảo đó đây Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!
27/09/2014(Xem: 17022)
“Chạy Trốn Cái Bóng” là một câu chuyện của Trang Tử, một hiền triết người Hoa của thế kỷ thứ ba trước Tây Lịch. Nhiều chuyện của Trang Tử rất ư là khôi hài nhưng đồng thời vạch rõ những cái nhìn thâm sâu vào tình trạng của con người. Câu chuyện sau đây chỉ là một ví dụ như thế.
26/09/2014(Xem: 13521)
Ừ thôi thấy kiếp trầm luân. Tu từ vô tận đến lần hôm nay Cố xong qua khỏi kiếp này Cho linh hồn rỗi mới hay nhờ thiền Niết Bàn là chốn thần tiên Thong dong một cõi cho riêng phận mình Thế gian như cuộc đăng trình
26/09/2014(Xem: 23097)
Nhón chân trong cõi hư vô, Vời trông quê mẹ mấy bờ ruộng thưa? Cúi nhìn ngọn cỏ đong đưa, Chắp tay xin một hạt mưa giữa trời.
26/09/2014(Xem: 16811)
Đêm khuya khoắt bên thềm sương giọt đọng Nghe đâu đây chim nhịp cánh giang hồ Nhịp thời gian gỏ tràn theo mạch sống Của muôn màu ảo hóa điệu tung hô.
26/09/2014(Xem: 16824)
Đường lên đó vẳng lời chim lảnh lót Dọc ven sông hoa nắng trổ mây lồng Dòng Hương khuất sau cánh rừng cây lá Qua dốc đồi thoáng hiện bóng Huyền Không
25/09/2014(Xem: 13021)
Chiều buồn ngồi ngắm mây bay. Mây ơi, gió hỡi có hay được rằng, Cuộc đời là kiếp lằng nhằng. Quanh đi quẩn lại chỉ ngần ấy thôi.
24/09/2014(Xem: 16723)
Xanh cây lá rừng cao trầm hùng vĩ Chập chùng lên ghềnh đá tảng đồi hoang Ẩn hiện triền non ven sườn dốc Thanh Lương Am thấp thoáng giữa sương ngàn
24/09/2014(Xem: 42114)
Vào năm 2007, có thêm 13 kỷ lục Phật Giáo Việt Nam (PGVN) được Trung tâm Sách kỷ lục Việt Nam (Vietbooks) & Báo Giác Ngô công bố rộng rãi. Trong số đó, xin nhắc lại một kỷ lục: “Ngôi Chùa Có Bản Khóa Hư Lục Viết Trên Giấy Lớn Nhất Việt Nam- Bản kinh do cư sĩ Đặng Như Lan viết tại chùa Vĩnh Nghiêm, Q.3, TP.HCM năm 1966. Bản kinh viết dựa theo Khóa hư lục của Trần Thái Tông (1218-1277) có kích thước rộng 1,78m, dài là 2,7m, hiện đang được trưng bày tại chùa Phổ Quang, Thành phố Hồ Chí Minh”.