Tuệ Tâm (thơ)

20/01/201706:37(Xem: 13099)
Tuệ Tâm (thơ)



Phat Thich Ca 2c

 

               Tuệ Tâm

 

Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh

Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình

Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng

Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh

Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo

Bản thể thường hay, bặt tử sinh

Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã

Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!

 

 

            Nắng Xuân

 

Hôm nay vầng nhựt đã lên non

Sông núi ngời lên ánh nắng vàng

Trúc biết chồi non đơm kết lá

Mai vàng nụ chín nở đầy bông

Xuân về phố thị mừng vui nhộn

Tết đến miền quê đón hỷ hoan

Mong tháng đông tàn qua giá lạnh

Để nhường xuân mới ấm cười vang

            Tâm Xuân

 

Xuân vẫn tròn đầy dõi mắt trông

Theo từng nhịp thở nhẹ tênh lòng

Xanh xanh vườn nội mầm non nã

Biêng biếc sân ngoài đóa đợi mong

Trực nhớ Xuân xưa trời đất cũ

Bồi hồi Xuân trước ánh Xuân trong

Xuân nay lưu dấu hoa trường tại

Viên mãn tâm Xuân dưới nắng hồng.

 

             Tâm Cảm

 

Kỷ niệm năm nào chị nhớ không

Thắm tươi hoa lá....dậy thơm lòng

Thuyền đi bến đợi trăng lên núi

Gió thoảng tình trông mộng ngắm sông

Thủ bút ghi ân-ân đượm mãi...

Xông trầm tưởng nghĩa- nghĩa tròn xong

Đa đoan thế sự ươm màu nắng

Lối cũ ngày về ôi nhớ mong...!

 

Thích Chúc Hiền

20-1-2017



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/09/2010(Xem: 12768)
Chị ơi nếu chị đã yêu Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương Ðã xa hẳn quãng đời hương Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù
16/09/2010(Xem: 16458)
Nhìn ra trăng nước vơi đầy, Nhìn đời một giấc mộng dài ngắn thôi! Đáy lòng vằng vặc gương soi, Thăng hoa nhân quả đón người thăng hoa!
13/09/2010(Xem: 20878)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
10/09/2010(Xem: 81192)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
08/09/2010(Xem: 13471)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 13620)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 23206)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 18138)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 13776)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 17994)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…