Sống trong thực tại

06/01/201721:11(Xem: 12117)
Sống trong thực tại
 
Sống trong thực tại
Thi thoảng chỉ muốn ngồi một mình nhâm nhi tách trà nhỏ
Nghe gió thong dong dong mây trời trôi theo lãng đãng phương xa
Hỏi cố nhân bao giờ cho thôi không còn phiền não nữa
Chỉ muốn lặng im quán niệm hơi thở thật sâu lắng nhẹ nhàng.
 
Thoạt nhiên trong đời sống rồi ai cũng chợt nhận ra cô quạnh
Bởi sự yên lặng trong lòng mỗi ngày mỗi quá cao thâm
Có những ngày bất chợt thấy mình thật âm thầm và lặng lẽ
Nghe bản nhạc buồn mà lòng cảm thấy quá đối xa xăm.
 
Còn ai đó vẫn đang gọi thầm trong giấc ngủ say
Đánh thức cả những vần thơ vẫn đang còn rất dang dỡ
Ta cứ ngỡ cuộc đời dâu bể rồi cũng nhẹ nhàng an nhiên
Nhưng rồi ta lại cảm thấy tất cả mọi thứ trên đời thật quá chênh vênh.
 
Dường như dường như dần không còn trôi theo quỹ đạo nữa
Chờ mong chút tâm tình còn gì không khi thấy vô định quá
Bản thân ta vẫn thao thức không thể hiểu nỗi tiếng tơ lòng
Chông chênh hay thật sự lòng ta giờ đây đã quá tĩnh lặng.
 
Chẳng còn định hướng được những lối bước đường đi
Thôi dừng lại thả vần thơ vào nắng sớm mưa chiều
Thả tâm hồn ta vào giữa chốn tịch lặng giữa cô liêu
Có lẽ từ nay nên theo những áng mây chiều bay trong thong thả.
 
Đến tận cuối chân trời mang những e ấp thuởcòn sơ khai
Bên kia còn biết bao nhiêu là những hoài niệm kí ức
Ta muốn đem hết trở lại sống với những khoảng thời gian
Nhưng tất cả giờ đây dường như dần trôi vào dĩ vãng.
 
Thôi đành theo về với những ánh nắng chiều thênh thang, miên man
Chỉ một mình ta lấp lánh cùng những ánh sao trên bầu trời mỏng manh
Lẽ loi ư, nhưng ta lại muốn sống những tháng ngày thật an lạc
Để ngẫm cuộc đời và quán niệm, suy xét lại chính bản thân ta…!
                                                               Thích Thanh Viên
  
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/08/2015(Xem: 15898)
Khi mà bạn có Mẹ hiền Chăm lo cho bạn ngày đêm an phần Những gì bạn muốn bạn cần Mẹ hoan hỉ giúp, xả thân chẳng phiền.
06/08/2015(Xem: 16337)
Hôn lên tóc Mẹ bạc nhòa Chín mươi năm lẻ chưa già với Thơ Bóng chiều hương đậm nắng mưa Cho con nguồn sống giữa bờ tử sinh Hôn lên tóc Mẹ yên bình Thơm hương ân nghĩa sinh thành mênh mông
06/08/2015(Xem: 16007)
Tới giờ con phải đi rồi Mẹ ơi con phải đi thôi mẹ à. Khi trong bóng tối nhạt nhòa Bình minh cô tịch hiện ra dịu hiền Mẹ vươn tay xuống giường bên Tìm con bé bỏng. Con bèn thưa mau: “Bé nào còn ở đó đâu!” Mẹ ơi Con phải đi nào còn đây.
30/07/2015(Xem: 12266)
Thơ tôi chết biến làm thân rác mục Đốt thành tro bón lại cỏ bên đường Để ngày ngày tro quyện với hơi sương Cho cỏ tốt dưới chân đi của bạn
29/07/2015(Xem: 14120)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 14241)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 13629)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 18845)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 21651)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 19170)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".