Bụi nắng buồn vui

06/01/201721:06(Xem: 11699)
Bụi nắng buồn vui
Bụi nắng buồn vui
Buồn vui gửi lại cho người
Thân tâm thường lạc sống đời thong dong
Sáng chiều ngân vọng câu kinh
Chén trà hương quyện theo miền chơn tâm.
 
Lặng nghe một tiếng pháp âm
Khơi mầm trí tuệ lặng thầm gió sương
Dù ngày mai đến vô thường
Hành trang vừa đủ lên đường chu du.
 
Xa trần gian bể mịt mù
Trở về tĩnh thức thiên thu nhiệm màu
Thả nhớ về với miên man
Còn lại bụi nắng bình an nhẹ nhàng.
 
Ngày đêm nguyện tạo phước lành
Sống trong tĩnh thức ngày mai nắng vàng
Để rồi còn đó dư vang
Luyến lưu chi nữa mây ngàn viễn khơi.
 
Còn đâu giấc mộng đầy vơi
Giọt sương khẽ đọng buông rơi giọt sầu
Ba thu gom lại một ngày
Bận lòng chi nữa phù vân cuộc trần.
 
Đem vần thơ tặng khói mây
Vẫn còn muôn thuở đâu đây nụ cười…
ThíchThanh Viên
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/12/2010(Xem: 13225)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 12837)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 13934)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 15433)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 15366)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền
05/12/2010(Xem: 13841)
Mặt trời thôi ngủ mùa đông thì em thôi ngủ giữa vùng lạnh sương
03/12/2010(Xem: 13538)
bướm bay tung cánh vào đời, tung hoa trên đá tung trời trong sương.
02/12/2010(Xem: 21547)
Following disappointments in love and career, Ka-jo-ju went to a monastery high in the mountain and told the master: “Master, I have seen the faces of life and wish to be released from suffering...
01/12/2010(Xem: 16061)
Bagan - chùa tháp cổ sương Có con trăng dệt con đường sử kinh Ngọn đèn pháp bảo lung linh Dấu son một thuở phục sinh đạo vàng
29/11/2010(Xem: 17134)
Anh sẽ hiện ồ anh sẽ hiện Cả rừng cây không ai lên tiếng Bóng tối tràn vũ trụ tan hoang Tiếng thơ kêu trên đầu con kiến