Chiều tàn (thơ)

23/12/201606:16(Xem: 10953)
Chiều tàn (thơ)

 hoang hon2

          Chiều Tàn

              Thích Minh Chánh

Chiều nay về đến không môn

Thấy người năm củ lưu tồn viễn xưa

Phất phơ khóm nắng dư thừa

Rung rung nhành trúc du dưa tháng ngày

Buổi đầu ôm mộng tỉnh say

Bây giờ hiu quạnh tương vay đất trời

Ngó lên màu nhớ xa vời

Đường tơ lở nhịp kiếp người truân chuyên

Chao ôi, xe cộ ưu phiền

Chim muông đùa cợt giữa miền hư vô

Xa trông bờ đá lô nhô

Chiều tàn bến đổ chi mô rứa hè

Thình lình trên mái chợt nghe

Chùa xưa âm hưởng chuông lè tè ngân.

                          Vạn Hạnh ngày 22/12/2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41733)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.