Bên Hiên Vắng (thơ)

19/11/201611:58(Xem: 11489)
Bên Hiên Vắng (thơ)

Mai Hien Chua

BÊN HIÊN VẮNG


Cuối thu bên hiên vắng,
Chợp mắt thấy chiêm bao,
Sao vẫn còn lo lắng?
Tỉnh dậy thấy nao nao…

Xa phố phường huyên náo,
Đồi vắng và am tranh,
Bàn kinh cùng kệ sách,
Quen rồi chiếc áo manh.

Gió mây cùng trăng sáng,
Hết hạ rồi đến thu,
Qua đi như điện chớp,
Kiếp đời vốn phù du.

Ứng hóa mãi khôn cùng,
Duyên sinh rồi duyên hợp,
Tùy thời mà thể  nhập.
Kết hợp và bao dung.

Pháp thân vốn thường trụ
Không đến cũng chẳng đi.
Thấy được điều chân lý.
Lũy kiếp mãi khắc ghi.

Không mông lung suy nghĩ,
Thiền quán qua từng ngày.
Bát nhã luôn soi sáng.
Dẫn dắt và hiển bày…


                         Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41826)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.