Bên Hiên Vắng (thơ)

19/11/201611:58(Xem: 11525)
Bên Hiên Vắng (thơ)

Mai Hien Chua

BÊN HIÊN VẮNG


Cuối thu bên hiên vắng,
Chợp mắt thấy chiêm bao,
Sao vẫn còn lo lắng?
Tỉnh dậy thấy nao nao…

Xa phố phường huyên náo,
Đồi vắng và am tranh,
Bàn kinh cùng kệ sách,
Quen rồi chiếc áo manh.

Gió mây cùng trăng sáng,
Hết hạ rồi đến thu,
Qua đi như điện chớp,
Kiếp đời vốn phù du.

Ứng hóa mãi khôn cùng,
Duyên sinh rồi duyên hợp,
Tùy thời mà thể  nhập.
Kết hợp và bao dung.

Pháp thân vốn thường trụ
Không đến cũng chẳng đi.
Thấy được điều chân lý.
Lũy kiếp mãi khắc ghi.

Không mông lung suy nghĩ,
Thiền quán qua từng ngày.
Bát nhã luôn soi sáng.
Dẫn dắt và hiển bày…


                         Minh Đạo

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12754)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13227)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12205)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 11813)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12717)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12254)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 11876)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 12979)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14299)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 14351)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền