Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

16/11/201619:28(Xem: 13072)
Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

lotus_50



SANH SỰ SỰ SANH


Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến
Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo
Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo
Mất tất cả an bình trong tâm thảm .

Nếu như rõ tình thương là vô hạn
Hơn thua gì mà cứ phải ngã nhân
Cứ xem người là Đức Phật hiện thân
Dù nhắm mắt chẳng có gì hối tiếc .

Đừng cho mình là người luôn hiểu biết
Chẳng thấm gì với núi thẳm rừng sâu
Có gì đâu mà chuốt lấy khổ sầu
Sống thanh thản quên đi đường thắng bại .

Tánh Thiện
14-11-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12486)
Thân nghiệp cành xanh (thơ)
09/12/2010(Xem: 12932)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13418)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12407)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 12166)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12950)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12465)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 12076)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 13162)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14596)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim