Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

16/11/201619:28(Xem: 13258)
Sanh Sự Sự Sanh (thơ)

lotus_50



SANH SỰ SỰ SANH


Lúc sanh sự thì sự sanh liền đến
Thế rồi nhân rồi ngã cứ bám theo
Lôi kéo mình vào tranh cãi ì xèo
Mất tất cả an bình trong tâm thảm .

Nếu như rõ tình thương là vô hạn
Hơn thua gì mà cứ phải ngã nhân
Cứ xem người là Đức Phật hiện thân
Dù nhắm mắt chẳng có gì hối tiếc .

Đừng cho mình là người luôn hiểu biết
Chẳng thấm gì với núi thẳm rừng sâu
Có gì đâu mà chuốt lấy khổ sầu
Sống thanh thản quên đi đường thắng bại .

Tánh Thiện
14-11-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/05/2012(Xem: 10559)
Trần gian đã vắng Anh rồi Từ đây phố thị ngậm ngùi khóc than Em Mọi Nhỏ dạ vấn vương Giai nhân tuyệt sắc đẫm sương nấm mồ Anh đi về cõi hư vô
27/05/2012(Xem: 14349)
Thiên Trúc! Thiên Trúc! Cố hương từ độ bước chân đi Mang yếu chỉ tinh ba dõi về Đông ngàn trùng chướng khí.
27/05/2012(Xem: 13641)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
27/05/2012(Xem: 15403)
Ngao du sông suối tìm xuân, Lạc vào bãi đá cổ thân tặng đời. Viễn du tăng sĩ chơi cười...
26/05/2012(Xem: 13611)
Mỗi lần ta gặp nhau Đều có niềm vui nhỏ Hôm nay anh lại có Một cánh hồng trao em
26/05/2012(Xem: 15014)
Rạng ngời một đóa kỳ hoa Vô cùng huyền diệu tinh ba khôn lường Linh Đàm phổ hóa tứ phương
26/05/2012(Xem: 15514)
Nợ nhau vì một câu nguyền Bạc đầu mưa nắng đôi miền đợi trông, Vầng trăng kia nợ dòng sông...
20/05/2012(Xem: 14442)
Đêm Bão (thơ)
20/05/2012(Xem: 14008)
Nói với Sarah (thơ)
18/05/2012(Xem: 13098)
Bên hiên Thiền Thất (thơ)