Giữ trọn niềm tin (thơ)

27/09/201600:40(Xem: 13126)
Giữ trọn niềm tin (thơ)
 Duc_Phat_Thich_Ca (1)


GIỮ TRỌN NIỀM TIN


Đời xuất sĩ hoà mình trong cuộc sống
Đi vào đời mang hạt giống tuệ bi
Dẫu biết rằng thế cuộc lắm thị phi
Bao tâm huyết không bao giờ thay đổi .

Áo đã cởi mà tâm ta chẳng mỏi
Mặc kệ đời luôn cứ mãi đãi bôi
Ta chỉ cần theo pháp Phật tu bồi
Dưỡng đạo đức sống đời không chấp ngã .

Khi ta chết xin đưa về biển cả
Rãi tro tàn trên sóng nước đại dương
Xin cảm ơn dù cuộc sống có vô thường
Ta vẫn giữ trọn niềm tin nơi Chánh Pháp .

                      Tánh Thiện
                       26-9-2016


Duc_Phat_Thich_Ca (6)
       CÒN GÌ ĐẸP HƠN

Thiền Tịnh Mật tuỳ duyên ta tu đạo
Đừng khen chê hay dở lẫn thấp cao
Căn cơ ta thích hợp pháp môn nào
Cứ mạnh tiến cho dù ai chỉ trích .

Nếu ta hướng tâm về cho đến đích
Thì mây trời mở lối bước ta đi
Ta không cần mang nặng mọi thứ gì
Cứ vứt bỏ mà chẳng có gì để mất .

Rồi mai này ta nằm trong lòng đất
Tự mỉm cười với mây trắng trời xanh
Chung quanh ta là vạn hữu bao quanh
Còn gì đẹp hơn những gì ta thấy .

                    Tánh Thiện
                     23-9-2016



 Phat_Thich_Ca

 TẬP NÓI

Đừng im lặng xin hãy đừng im lặng
Vì bao người ta cứ mở lòng ra
Bằng lời hay lẽ phải đức vị tha
Cho vơi bớt niềm đau trong cuộc sống .

Xin hãy nói đời ta bằng cách sống
Không màu mè che đậy lẫn dối gian
Không mưu cầu quyền chức kiếm vinh quang
Sống chân thật chẳng cần ai nghĩ khác .

Ta tập nói và im như Chánh Pháp
Để vun trồng đạo nghiệp mãi tiến tu
Dù trăm năm cuộc thế có rối bù
Cứ vẫn sống một đời cho đúng đạo .
                 Tánh Thiện
                 17-9-2016






Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2025(Xem: 4737)
Cụ bà Tâm Thái chín mươi ba Vẫn khỏe an yên niệm Phật Đà Tinh tấn làm lành hương đức tỏa Từ bi tạo phước sám thiền ca Khuyên người dứt nghiệp lìa mê họa Khuyến bạn trừ oan hướng thiện hoà Tín nguyện thường hành luôn hỷ xả Duyên trần khổ lụy não vơi xa..!
12/02/2025(Xem: 6503)
Xuân về lộc nở thắm màu tươi Mở cửa mừng Xuân ngắm Phật cười Bát Nhã hoa bừng an lạc tới Lăng Nghiêm tuệ chiếu thái bình phơi Trồng cây thiện phước cho đời mới Rưới nước linh ân để đạo ngời Thắp nến kinh cầu hương nguyện nối An lành hạnh phúc trải nơi nơi..!
12/02/2025(Xem: 5084)
Ba La Nại thuở xa xưa Nhà vua có một tế sư giúp mình Đóng vai cố vấn triều đình Giỏi giang tột bực, thông minh vô cùng Gia đình danh giá trong vùng Tính ông rộng lượng, hay thương mọi người Thường xuyên bố thí giúp đời Cho nên ông được khắp nơi nể vì
12/02/2025(Xem: 9144)
TẠO PHƯỚC BẰNG TẤM LÒNG và HỌC ĐỨC KHIÊM TỐN Bài # 3: Vô Úy Thí hay Bố Thí Vô Úy: Xin mời quý vị đọc 12 đoạn thơ 4 câu dưới đây và cùng chúng tôi thực tập: (1):Nên nhớ việc lành nhỏ chớ bỏ qua. Gom thu từng chút, dần dà nhiều lên. Ấy là “Năng nhặt, chặt bị” chớ quên. Phước nhiều, cuộc sống tăng thêm duyên lành. ***
11/02/2025(Xem: 11881)
Kính bạch Thầy , có nhìn lại tình thương của Thầy đối với Cụ Bà Tâm Thái mới thấy rất khó giữ được mối quan hệ của cha mẹ và con cái được kết nối chặt chẽ như thế này, mà trái lại ngày nay mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái thật lỏng lẻo. Sự thật là thế, con kính cảm tác bài thơ này. Kính ngưỡng mộ tâm đạo Hiếu của Thầy, và hy vọng con cháu của con được 50% của Thầy,
06/02/2025(Xem: 8323)
Ngày Xuân đọc thơ Thiền Sư Hương Hải về Đạo (1) “Chớ tìm tri thức trong cơn mộng” là sao? Lật tung tài liệu bỗng dao động nghẹn ngào “Đã noi theo các khí phách thanh cao, Thầy Tổ “?
05/02/2025(Xem: 7891)
Trời xuân ấm vạn nẻo đường Đất xuân ấm giữa vô thường thế gian; Non xuân đứng giữa núi ngàn, Nước xuân chảy giữa muôn vàn điệu ru;
01/02/2025(Xem: 9588)
Kính nguyện là cánh én xua tan đi giá lạnh Mang lại mùa Xuân ấm áp tình người Ước mong chuyển được … Giọt nước mắt thành nụ cười ! Hãy cùng nhau đón Tết mang sắc màu hy vọng!
01/02/2025(Xem: 4913)
Thêm một mùa Xuân chốn viễn phương Nhớ về quê cũ trắng canh trường! Tháp xưa chuông sớm luôn vang tiếng Chùa cũ nhang khuya mãi ngát hương.
01/02/2025(Xem: 6383)
Ngày xưa còn MẸ, còn CHA Con không xin “chữ”, chữ nhà còn “nguyên” Giờ thì hai chữ “thiêng liêng” Con rưng rưng nhận treo riêng cõi lòng Từ nay Xuân chẳng còn mong “Mồ Côi Cha-Mẹ” đời không Xuân về!