Múa may nghĩ cũng quay cuồng Sáu mươi năm trọn vở tuồng trong ta Anh Nhi (Hạnh) từ lúc sanh ra Hồn nhiên trong trắng thi ca với đời
Ta ham muốn đóng vua trời Ôi thôi ! tạp niệm rã rời trước sau Buồn vui thương ghét đủ màu Vai tuồng như giọt máu đào chảy ra
Cuộc đời là cả vai ta Màn nhung khép lại nhìn ra nấm mồ Ta về trong cõi hư vô Hoà tan mây nước mặt hồ sáng trăng .
Tánh Thiện 19-9-2016
Ý kiến bạn đọc
20/09/201615:57
Khanh Nguyen
Khách
Đời người quả thật oan khiên
Sinh ra tay trắng nấm tay tranh giành
quyền hành bạo lực hơn thua
Đến khi mình chết lại xòe tay ra
Người ngay biết nghĩ biết suy
Quyền hành buông xả lợi người lợi ta
Sáu mưoi... đọat lợi hơn thua
Chỉ thấy máu đổ tuôn rơi không ngừng
Tự do dân chủ cho người
Hòa tan mây nước làm người đa nguyên
Ta về trong cõi hư vô
Nhìn người mãn nguyện tâm ta vui mừng
Đầu tiên học “nhận lỗi mình”
Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu
Cho rằng mình đúng trước sau
Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người
Khi ta chối lỗi, than ôi!
Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
Một người hỏi Đức Phật:
“Bạch Như Lai từ bi,
Tôi muốn có hạnh phúc.
Vậy thì phải làm gì?”
Đức Phật đáp: “Trước hết
Anh phải bỏ chữ “Tôi”.
Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”.
Chỉ hai chữ đó thôi.
Vì “Tôi” là ích kỷ.
“Muốn” là mong, là tham.
Bỏ nó, anh hạnh phúc,
Trong ý nghĩ, việc làm.”
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông
tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng
không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng
ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?…
Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu
Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn
Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn
Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não
Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo
Trốn tránh thời thất bại rất chua cay
Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày
Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật
Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất
Bố thí thường ngày càng được giàu sang
Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang
Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ
Có một khoảng cách tìm đến
Có một khoảng trống tìm về
Nỗi đau trái tim đan bện
Chập chùng ảo ảnh hôn mê.
Phật thương chúng sanh như mẹ
Cưu mang chín tháng mười ngày
Bao nhiêu lá răm lá hẹ
Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn
Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu
Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu
Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát
Ôi! Đất Phật của tôi
Hơn hai ngàn năm bảo sát
Ngài vẫn ngồi kia
Trầm mặc, an nhiên!
Ngài vẫn như như bất động toạ thiền
Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử
Kính lễ Đức Thế Tôn!
Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy,
Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang.
Sao mai vừa mọc bình minh trải,
Làm rung rinh thế giới ba ngàn.
Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy,
Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn.
Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.
Sinh ra tay trắng nấm tay tranh giành
quyền hành bạo lực hơn thua
Đến khi mình chết lại xòe tay ra
Người ngay biết nghĩ biết suy
Quyền hành buông xả lợi người lợi ta
Sáu mưoi... đọat lợi hơn thua
Chỉ thấy máu đổ tuôn rơi không ngừng
Tự do dân chủ cho người
Hòa tan mây nước làm người đa nguyên
Ta về trong cõi hư vô
Nhìn người mãn nguyện tâm ta vui mừng
KN