Trường Ca Larung Gar

12/08/201618:44(Xem: 14733)
Trường Ca Larung Gar
 Larung gar-2


TRƯỜNG CA LARUNG GAR
 
(Sakya Như Bảo)

 

 

 

Larung Gar! Larung Gar!

Sừng sững nguy nga

Điện đài tráng lệ

Ai đã từng đến với Larung Gar,

Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát?

Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?

 

Larung Gar! Larung Gar!

Bỏ lại sau lưng những náo nhiệt phồn hoa

Những lo toan tất bật

Những danh lợi mịt mù

Vượt những rặng núi tuyết cheo leo

Những cung đường hiểm trở

Những thảo nguyên hoang sơ nắng gió

Qua những cánh đồng hoa cải mênh mông rực rỡ sắc vàng óng ả

Ta về với Larung Gar

Nơi giữa lưng chừng thời gian và trời đất

Nơi mà bạc tiền và tri thức thế gian chẳng đáng giá một xu!  

 

Larung Gar! Larung Gar!

Học viện với ngàn ngôi nhà đỏ thẫm kề nhau

Được viền quanh bởi những ngọn đồi xanh mướt

Đêm đêm trên thung lũng tuyết rơi gió hát

Muôn vạn nến đèn rực rỡ ánh huyền linh

Trong tĩnh mịch khói sương hoa cỏ hữu tình

Tiếng Chuông ngân, tiếng Tù Và rền vang hòa trong lời Kinh trầm lắng:

 “Aum Mani Pad me Hum….”

Choáng ngợp, ngất ngây đêm Đông phương huyền bí

Ôi! Larung Gar kỳ vĩ!

Khiến bao kẻ đắm say, sững sờ, mê hoặc

Tuyệt tác thiên nhiên, quà tặng của đất trời

Ôi Larung Gar!

Không phải trí Du-già

Nào đủ sức ngợi ca!

 

Larung Gar! Larung Gar!

Đâu rồi dáng Tượng vương

Lẫm liệt uy nghi trên đỉnh đồi cao ngất

Đâu rồi tiếng Ca-lăng-tần-già

Lảnh lót buổi ban mai?

Đồi hoa dại trắng xóa li ti sáng nay

Còn chưa tan những hạt sương đêm óng ánh

Mà từng cọng cỏ non đã thảng thốt trở mình,

Nức nở mộng tàn canh! (xem tin tức Larung Gar bị phá hủy)

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Thôi hết rồi một thuở hoàng kim

Điện vũ vàng son, đền đài lầu cát

Nào nến, nào hoa, nào cờ, nào phướn

Nào trầm hương thơm ngát những ngày vàng!

Larung Gar hôm qua còn Phật viện thênh thang

Muôn tịch cốc trùng trùng san sát

Thung lũng đỏ giữa ngàn mây xanh ngát

Bốn vạn Tăng sĩ mười phương

Rợp đỏ rừng y diệu thường rực rỡ

Sáng nay biết phải về đâu?

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Từ nay, mỗi sớm mặt trời lên

Sẽ không còn tiếng chuông ngân thanh thoát

Tiếng Ốc Loa, chim hót

Bánh xe Mani ngỡ ngàng chệch choạng

Những vòng quay bất chợt đứt lìa

“Aum Mani Pad Me Hum”….

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Ngày hai mươi tháng bảy vừa qua

Cuồng phong từ đâu ập tới

Lửa cháy ngút trời

Kèo cột rụng rơi

Hàng ngàn tượng, tranh ứa lệ

Muôn vạn Kinh sách oằn mình rũ rượi

Lớp lớp Tăng chúng chơi vơi!

Mạn-đà-la lấp lánh vỡ tan rồi!

 

Ôi! Larung Gar! Larung Gar!

Tuyết sơn sáng nay máu nhuộm đỏ đồi

Những ngôi nhà gỗ bậc thang với hàng cờ ngũ sắc

Những rừng y rực màu đỏ thẩm

Chìm trong biển lửa bạo tàn!

 

Larung Gar! Larung Gar!

Sáng nay chú tiểu thơ ngây tung tăng đi tìm hoa dại

Đâu hay đám sài lang kéo đến

Nghiến nát nụ cười em

Tuổi thơ trong veo em cất kỹ tận cuối chân trời

Cách rất xa ngoài kia thế giới

Những tưởng an bình, vuốt nanh không với tới

Thế mà cũng chẳng thoát nổi móng sắc dài

Của loài cọp sói hùm beo!

 

Ôi Larung Gar! Larung Gar!

Ráng đỏ chiều nay vàng vọt mất rồi

Thung lũng tươi xanh ủ ê mùi cỏ nát

Rừng hoa dại hôm qua còn thơm ngát

Chiều nay rúm ró nỗi kinh hoàng!

Trên đỉnh đồi từng cụm tuyết điềm nhiên đông đặc

Chẳng nương tay ném thẳng xuống đất Phật bình an!

 

Ôi Padmakara! Ôi Milarepa!

Người có hay chăng?

Larung Gar giờ này

Rã rời một bãi tha ma

Rập rờn bóng rằn ri, họng súng

Những đàn chim Kên chờ chực

Mùi tử khí bao trùm khắp rặng núi Tuyết đớn đau!

Những cánh hoa rừng quắc quéo tụm vào nhau

Thung lũng chiều nay mặt trời ứa ra màu máu 

Núi không còn xanh, núi ngằn ngặt tím.

Ba ngàn thế giới im lìm

Nhìn Larung Gar trút hơi tàn vĩnh biệt!

 

Larung Gar! Larung Gar!

Tiếng kêu cứu chìm trong tuyệt vọng

Bởi người ta đang bận dự Hội nghị Nhân quyền

Người ta đang bận vỗ tay tán thưởng những Tham luận triền miên

Về một thế giới tự do, không bạo cường, không xâm lấn.

Những giọng người vẫn hùng hồn trong những Hội trường kín mít

Biết nổi sao, Larung Gar đang hấp hối, cong oằn?

Nghe làm sao tiếng gió rít trở trăn?

Tiếng giầy đinh đóng xuống đường nhức nhối

Phật điện trang nghiêm lố nhố bọn sài lang phách lối

Tăm tắp những cánh tay trụi trần hắc ám

Và dùi cui giáng thẳng xuống đời nhau!

 

Larung Gar! Larung Gar!

Tiếng kêu cứu chìm trong tuyệt vọng

Chỉ có núi rừng hoang vu gào thét xé lòng

Đêm nay Larung Gar

Không tiếng Kinh cầu

Không tiếng Linh, Tiêu, Loa, Ốc

Chỉ có tiếng ma quỷ rú lên ghê rợn

Tiếng đập cánh hả hê của bầy Kên Kên, và Quạ, và Diều

Loẹt xoẹt ngấu nghiến trên những thân người sõng sượt…

Nhì nhùng…. day dứt….

Những làn roi quất thẳng vào tim!

Đau lịm thắt trời xanh ơi, tình Linh sơn cốt nhục!

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Giấc mộng Nalada một thời thôi tan vỡ!

Larung Gar huy hoàng, Larung Gar điêu tàn

Rừng núi xác xơ!

Thung lũng đỏ chìm trong màn lửa đỏ

Chiều nay, loang lỗ trên vùng cỏ xanh tuyết trắng

Rực lên, đỏ ối những phận người!

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Nỗi đau câm lặng

Hong lên buổi chiều tàn thu

Khói sập soài không dứt

Trợn trạo rừng xanh nuốt không trôi niềm tủi nhục

Quốc phá gia vong!

 

Vĩnh biệt Larung Gar! Vĩnh biệt Larung Gar!

Gió vẫn rít từng cơn đau nhói

Nến khuya nức nở nghẹn ngào

Tràng hạt đứt lìa lăn lóc

Hiền giả tôi, biết phải về đâu?

 

Từ tạ nhé Larung Gar!

Đêm trắng này ta tặng nhau khúc trường ca vĩnh biệt

Như bao người, như bao loài có máu, có tim

Qua khỏi đêm nay, tôi sẽ không nhớ về một Larung Gar kỳ ảo

Ở tận vùng đất Tạng xa xôi

Bởi trong tim tôi Larung Gar đã có sẵn đây rồi!

Tượng Phật không còn, Điện đài thành tro bụi

Nhưng có một điều nhân loại phải tin

Rằng Phật Tâm vẫn bất diệt dẫu vô hình

Những ngôi Chùa tâm linh vẫn sáng ngời vững vàng hùng vĩ

Trong muôn vạn tâm hồn Tăng sĩ nơi đây.

Lửa dẫu thiêu tàn hàng ngàn Kinh sách

Đốt làm sao Trí tuệ bậc xuất trần?

Đèn nến gãy rời, tràng hạt dẫu đứt tung

Ngăn sao nỗi đạo tâm hàng Thượng sĩ?

Chùa vẫn trong ta

Phật đang trong ta

Trời Tự Tánh bao la

Tâm Kim Cương bất hoại

Trí Bát Nhã nào xa

Ngọc thiêu sắc vẫn trong ngần

Sen trong biển lửa thơm lừng trổ hoa.[1]

 

Đại Tòng Lâm, 23:30, 20/7/2016

Sakya Như Bảo

 

 

 



[1] Dịch ý từ hai câu cuối trong bài kệ Thị Tịch của Thiền sư Ngộ Ấn (thời Lý):

“Ngọc phần sơn thượng sắc thường nhuận, 
Liên phát lô trung thấp vị càn.”

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/09/2021(Xem: 17488)
Vũ Khắc Khoan sinh ngày 27/02/1917 tại Hà Nội. Mất ngày 12/9/1986, tại Minnesota, Hoa Kỳ. Học sinh trường Bưởi; Lên đại học, theo ngành y khoa hai năm, trước khi vào trường Cao Đẳng Canh Nông. Tốt nghiệp, làm kỹ sư canh nông được một năm rồi chuyển hẳn sang dạy lịch sử tại hai trường Nguyễn Trãi và Chu Văn An, Hà Nội và hoạt động kịch nghệ, viết văn, thành lập nhóm Quan Điểm với Nghiêm Xuân Hồng. Từ 1948 Vũ Khắc Khoan bắt đầu in bài trên báo Phổ Thông: hai vở kịch Thằng Cuội ngồi gốc cây đa (1948) và Giao thừa (1949) và bài tùy bút Mơ Hương Cảng (1953).
18/09/2021(Xem: 13513)
Kính mừng Khánh Tuế (sinh nhật 18/9) Thượng Tọa Viện chủ Tu Viện Quảng Đức Thích Tâm Phương . Kính mừng Khánh Tuế TT Thích Tâm Phương .... Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Từ Thiện Giáo Hội Úc Châu đương vị Bốn mươi hạ lạp đôi tháng đã gần kề Phật sự đa đoan ủy lạo ... ..Viện chủ vần chưa về Giúp thiên tai bão lụt lại thêm đại dịch thế kỷ ! Kính tán thán TÂM từ bi như pháp hiệu huyền ký Biến nhập bốn PHƯƠNG phụng hiến nhân sinh Chí nguyện lớn..dùng ngũ lực quyết giải thoát tâm linh Sáu sáu niên ngại gì ...vẫn xông pha cứu trợ ! Nhìn cúc đủ sắc màu nơi Tu Viên đang rực rỡ ! Như chúc mừng Khánh Tuế chủ nhân khai sơn Ba một năm qua ngôi chùa thiêng ...trụ vững vàng hơn Ngời ánh Đạo, bảo tháp, Hồng chung nối tiếp “Tứ Đại Khí”
17/09/2021(Xem: 13765)
Đã lâu rồi ...sinh nhật đến đi không lưu ý Chỉ năm này bạn gửi thư pháp chúc mừng Như chất liệu khích phát hoài niệm chẳng chịu dừng Nào ....đón mừng sinh nhật như thời còn niên thiếu ! Trước khi tự mình chúc phúc, soi rọi quán chiếu Nhìn lại một năm tu tập tiến bộ gì thêm ... Kiểm soát tâm mình cái an cái lạc có tăng lên ? Có trào dâng niềm vui mỗi lần Minh Sư hướng dẫn ?
15/09/2021(Xem: 11103)
Nghe Pháp thoại Online trong mùa dịch Covid Kính tặng TT Giảng Sư Thích Nguyên Tạng cùng quý Phật tử nghe pháp thoại online trên Trang Nhà Quảng Đức Sáu chín tuổi hưu trí dưỡng già Vì “cô vi” nên chỉ ở nhà Thời gian rảnh, chẳng chi làm cả Điện thoại cầm, “Phây Bút” lướt qua Đời đủ chuyện xem sao cho hết Chuyện vui buồn, sướng khổ... gần xa... Ngẫm lại nghĩa Ta bà thế sự Chẳng việc nào không thể xảy ra Bỗng chợt thấy trang nhà Quảng Đức Lớp online Phật học hiển bày Mở ra xem, đã nhận liền ngay Thầy Nguyên Tạng, Giảng-sư nơi ấy Lòng bỗng cảm Phật tâm thúc đẩy Tuổi sáu chín, từ đây thềm tựa Qui y Phật, mười năm có lẽ Lòng dặn lòng, gắng dựa vào đây Vì “cô vi” chùa không được đến Bảo Vương Tự, mìnhThầy nơi đó! Chỉ hướng lòng, tâm kính biết sao?! Ngày ngày học Phật lớp online Lý, sự nghe giảng hiểu cả hai Rõ tâm ý Thiền Sư chư Tổ Tự quán chiếu soi tâm Phật tánh Giác ngộ rồi giải thoát tử sanh.
13/09/2021(Xem: 10666)
Kình ngư trong biển Pháp ! ( Kính tặng quý Giảng Sư đang miệt mài trao truyền Chánh Pháp Đức Như Lai dù đại dịch vẫn tiếp tục hoành hành ) Kính dâng Thầy bài thơ đặc biệt để tán thán quý Ngài Kình Ngư trong biển Pháp đang miệt mài gìn giữ gia sản Pháp Bảo của Như Lai bằng những pháp thoại tuyệt vời và những bài tham khảo bình giải xuất chúng đang được online trên Hội Đồng Hoằng Pháp và Thư viện Phật Việt nhiều tháng qua .. Kính đảnh lễ Thầy và tri ân Thầy với 284 bài pháp thoại đã giúp con tự soi sáng để thoát dần những ảo tưởng đã che lấp và trói buộc mình trong nhiều năm qua . Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Thế kỷ hai một ... ...giúp nhận ra nhiều kình ngư trong biển Pháp Biện tài nhạo thuyết giáo truyền lời dạy Như Lai Gia sản Pháp Bảo gìn giữ hỗ trợ triển khai Kính tán thán xưng tụng Bậc Hiền Triết giới đức!
13/09/2021(Xem: 8387)
Biến đổi từng giây ở cõi trần Gây đau tạo khổ - có nguyên nhân Ham quyền tích tụ sinh thù hận Đoạt lợi chứa nhiều những giận sân Lập nhóm tranh nhau sinh tệ hại Kết bè giành giật - lại siêng cần Tàn đông lá rụng - chờ xuân đến Mặc ý tĩnh tâm - dưỡng cốt thần 4 g ngày 16. canh tý TT.Thích Như Giải
13/09/2021(Xem: 9715)
Giày cỏ êm chân dạo cảnh đồng Gió lùa hương lúa ngát trời không Vườn Chùa tĩnh lặng trong sương sớm Hoa kiểng xanh mơn giữa ánh hồng Tránh dịch rỗi nhàn vui với sách Ngừa tai tịnh lạc nhấp trà nồng Thị - phi buông nhẹ theo làn gió " Quy Tức " tứ thời vạn sự thông
13/09/2021(Xem: 14107)
Chẳng phải đợi lúc đại dịch .. .........mới thấy lời dạy trên là ... thật ! Làm sao ...Trân quý từng phút giây có mặt bên nhau? Con đường hạnh phúc ...đừng tìm kiếm nơi nao Phương tiện, cứu cánh ... ......nhờ năng lượng Niệm , Định , Tuệ Không vướng mắc sẽ hỷ lạc trong quan hệ giao tế Suối nguồn hạnh phúc ...khi được HIỂU và THƯƠNG Chuyển hoá khổ đau sẽ thay đổi cách dị thường Thương tiếc đến ...biết vô thường nên chấp nhận !
09/09/2021(Xem: 8982)
Đức trọng quỷ thần kinh ! Kính dâng Thầy bài thơ khi nhận được email trong nhóm bạn nói về những điều không thể giải đoán được trong cơn đại dịch này ...Và con tự chiêm nghiệm phải chăng chỉ có một lối thoát duy nhất cho chúng ta là tạo thêm nhiều công Đức và bồi dưỡng Phước hơn bằng cách hãy gia tăng bố thí và cúng dường , cùng tự tịnh kỳ ý ...thì may ra ....Kính chúc sức khỏe Thầy, HH Chuyện dài đại dịch thế kỷ nằm trên mọi thảo luận Nhân bản tin từ giới bác sĩ ... điều lạ kỳ (1) Dù lập trình ... chống lại vi rút khá tinh vi Nay... nên áp dụng đạo lý thánh hiền mà đối phó Có phải chỉ “Đức trọng....quỷ thần kinh “ mới khó ! Con vi rút này không thể chạm thánh hiền Gây tang thương đổ vỡ mặc ai có nhiều tiền Thử ngẫm xem ... mình nuôi dưỡng, đã kiệm bao Phước, Đức ?
05/09/2021(Xem: 16463)
Lung linh ngọn nến hồng Cảm tác sau lễ cầu siêu Hương linh Phật tử Quảng Thanh Phạm Thiện Sơn tại Tu Viện Quảng Đức, Melbourne, Úc Châu Lung linh ngọn nến hồng Quyện theo khói trầm hương Hòa theo lời kinh tụng Thầy dẫn em về đây Cảnh chùa vui thanh tịnh Trên xứ Úc châu này Ngôi chùa tên Bồ Tát Vị Quảng Đức thiêu thân Giữ giềng mối Đạo Pháp Trái tim Ngài bất diệt Hương linh em thanh thoát Quyện theo từng lời kinh Cùng tiếng mõ nhịp đều Đưa người thoát trầm luân Em nghe đâu tiếng vọng Thầy giảng pháp vô thường Thế gian là huyễn mộng Thân tứ đại hợp tan Đất trở về với đất Lửa trở về với lửa Gió theo đường mây bay