Bát Phong bỏ lại (thơ)

11/08/201619:49(Xem: 12102)
Bát Phong bỏ lại (thơ)

lotus_14
 

    BÁT PHONG BỎ LẠI

Sống cho đẹp mặt đẹp đời
Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương
Sống sao cho nhẹ vấn vương
Cho tan nát cả bức tường vô minh.

Chẳng ai sống hộ cho mình
Chẳng ai cứu vớt nghiệp mình tạo thêm
Thiền tông là sức sống bền
Bát phong bỏ lại bên thềm chiếu soi.

Dù cho đến chết chẳng thôi
Không cầu danh tướng mãi rồi khổ đau
Đêm dài nhìn ánh trăng sao
Cõi lòng nhẹ thoáng ngạt ngào hương xưa .

                     Tánh Thiện
                     10-8-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/03/2013(Xem: 12602)
Dài trôi một giấc mộng này Đường xa mỏi gót Đêm ngày chiêm bao Mộng trong mộng mãi xôn xao
28/03/2013(Xem: 14488)
Sau lưng đường nhựa nhòa rồi Tạm quên tất bật dòng đời gian nan Nhấp nhô đường đất về làng
28/03/2013(Xem: 12911)
Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên Đời này đất đá cằn khô
28/03/2013(Xem: 15885)
Và ba bài dưới đây xin được đảnh lễ Thầy Tuệ Sỹ tôn kính, tóc trắng muôn đời trên mây núi Trường Sơn.
28/03/2013(Xem: 18200)
Ðây là hình ảnh Thượng Tọa Tuệ Sỹ, thế danh Phạm Văn Thương, sinh năm 1943, xuất gia tiểu đồng khi còn cư ngụ bên Lào. Thầy là một trí thức Phật giáo mà tâm thức và hành sử hướng về Dân tộc và Ðạo pháp ...
28/03/2013(Xem: 15736)
“Trung thu từ niệm” ý thơ ngây - Tập ký đây là quyển sổ tay - Nghĩ, thấy, nghe sao ghi chép vậy - Đạo đời học tập những điều hay.
27/03/2013(Xem: 14560)
Đi qua năm tháng mệt nhoài Nỗi buồn ở lại, nụ cười bay đi Chọt nhìn khắc khổ trên tay Thấy hoa vừa nở đã đầy sắc hương
27/03/2013(Xem: 13021)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua
27/03/2013(Xem: 13827)
Chùa không sắc tứ vua ban Không rêu xanh cổ, không hang dị thường Không chim bướm rộn rịp vườn Không tam quan hiện bên đường người qua Điện không dát điểm vàng, hoa...
27/03/2013(Xem: 20120)
Bông hoa nhỏ nở trong vách đá Chút hương từ một đóa hồng khô héo ngàn năm