Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   
Bài mới nhất

Hoa Trắng Ngực Con Đượm Vị Thiền (thơ)

10/08/201621:56(Xem: 3186)
Hoa Trắng Ngực Con Đượm Vị Thiền (thơ)

HOA TRẮNG NGỰC CON ĐƯỢM VỊ THIỀN

 me-va-vu-lan

Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió

Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn

Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng

Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!

 

Đời an vui bởi đang còn có Mẹ

Cứ tung tăng theo tuổi lớn lên dần

Người tần tảo-già thêm cho con trẻ

Vắt kiệt sức mình tàn tạ thời xuân

 

Đêm năm canh dỗ con tròn giấc ngủ

Rồi rón rén tìm tiếp việc đang làm

Bao bữa đói nhường phần con no đủ

Giọng ru hời tha thiết bởi Phật tâm

 

Con vẫn nhớ ngày quê tràn khói lửa

Tuổi thơ ngây mừng đốm hoả châu màu

Mẹ kéo xuống hầm dặn đừng ra cửa

Đạn lạc pháo rơi biết đến từ đâu !?

 

Khi còn Mẹ con rong chơi - hờ hững

Mô biết rằng hạnh phúc chính là đây

Nên tiêu pha tuổi cùn theo vọng tưởng

Hiện tại chối từ thui nụ tàn phai

 

Giờ thức tỉnh khi biết mình có tội

Rớt giữa bụi bờ chiếu đất tả tơi

Lạnh lùng bủa lên đời con côi cút

Thức giấc quờ quạng thảng thốt Mẹ ơi!

 

Mẹ qua đời tuổi con còn thơ dại

Tìm quê đâu bởi thân phận tản cư

Giữa xô bồ hắt lăn vào phố thị

Quạnh quẽ ê chề níu quằn quại thu

 

Bên vỉa hè người dưng thí cô hồn

Con mới biết đêm nay mùa tự tứ

Hớp cháo nào cho kiếp nạn bơ vơ

Mà tiếp bước tìm về nơi cố xứ

 

Để thu nay con quỳ nương thắng hội

Nhờ mười phương Tam Bảo giải đảo huyền

Cầu Cha Mẹ qua phương Tây kiến Phật

Trí khai bát nhã trụ cõi an nhiên

 

Nơi chùa quê Vu Lan bừng ánh đạo

Con hướng nhờ bậc Đại Hiếu Kiền Liên

Cảm ứng lệ mừng bông hồng cài áo

Cho Hoa trắng ngực con đượm vị thiền!

 Lê Đăng Mành"Như Thị"

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/06/202021:40(Xem: 671)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
05/09/201807:09(Xem: 1990)
Kính bạch Thầy, con có vài vần thơ để cảm tạ Thầy đã sách tấn và quan tâm giúp con tìm được cái ảo tưởng về Cái Tôi mà Sư Viên Minh thường gọi là Bãn Ngã trong các mục hỏi đáp Phải hồn nhiên thật chớ nên ....giả tạo Tiếp nhận cuộc đời với một Tâm an Tỉnh thức rằng mình đã được cho ban Sống đúng thế......đừng mang thêm mặt nạ !!!
15/06/202016:26(Xem: 1102)
Kính bạch Thầy, con không thể làm ngơ khi người thân bên Mỹ đang đau khổ vô cùng , chợt thấy mình được chút duyên phước học Đạo biết thế gian là ảo .. Kính dâng Thầy bài thơ tả tâm trạng con khi được nghe và đọc quá nhiều Email từ Mỹ . Kính , HH Ngẫm nhìn lại bao biến động trên thế giới ! Đại dịch chưa lành , bạo loạn khắp nơi, Người biết sống ... nhìn đạo lý chói ngời Nghiệm vạn pháp tuân đúng luật nhân quả !
02/02/201110:11(Xem: 2040)
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng.
07/06/201606:43(Xem: 2947)
Ẩn Hiện Phật Pháp suối nguồn nối tiếp luôn Tuỳ duyên tu tập chẳng nói suông Lợi ích an vui thường tinh tấn Vấn đạo hành trì học bỏ buông
30/08/201309:07(Xem: 11194)
Này em, trong chữ BELIEVE Chữ LIE chen giữa nằm ỳ, thấy không? Chớ tin vội chuyện viển vông Sa vào bóng tối mênh mông, mịt mờ.
22/07/201414:32(Xem: 6295)
Sắc sắc, không không, như bóng ngựa, Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây. Mặt trời đông mọc, lặn tây, Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn. Cuộc đời như ngọn đèn trước gió, Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai. Con thuyền chèo lái đôi tay, Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.
06/11/201010:42(Xem: 12390)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
21/05/201404:34(Xem: 7579)
" 98 tuổi đời Ba Ra Đi Thôi chẳng còn lưu luyến gì, Cháu con đầy đủ nhờ ơn phước Ông bà cha mẹ hãy còn ghi. Tấm lòng chân thật từ bi
27/03/201508:01(Xem: 6272)
Ngày xưa, có ông lão cứ vui cười ca hát suốt ngày. Thấy lạ, có người hỏi: - Tại sao ông vui tươi mãi như thế? Ông lão đáp: -Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. -Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai -Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba - Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, việc gì phải buồn. - Nghĩ tới ba điều sướng ta có được, ta vui ca cũng là chuyện thường tình, mắc mớ chi phải hỏi.