Tình cha (thơ)

06/08/201615:00(Xem: 14735)
Tình cha (thơ)

Tình cha

 tinh-cha

 






Mười mấy năm rồi, nay trở lại

Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương

Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái

Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.

 

Sáng sáng cha đi tìm miếng sống

Tấm thân dày dạn bước phong trần

Chén cơm, manh áo đời trang trải

Đã mấy mùa thu, mấy gió xuân.

 

Nước mắt mồ hôi đời nghiệt ngả

Và cha cũng lắm nỗi đau thương

Nhọc nhằn chẳng quản bao ngày tháng

Mà vẫn đi lên mọi ngã đường.

 

Rồi mỗi đêm đêm về, đêm lại đêm

Đèn chong canh giấc ngủ bình yên

Lòng cha như ngọn đèn chong ấy

Soi sáng tim con vạn nỗi niềm.

 

Nơi mái nhà xưa của một thời

Cha ngồi tựa cửa mắt xa xôi.

Nhưng tình cha vẫn về muôn ngã

Muôn ngã theo con mỗi bước đời.

 

MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41839)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.