Trái Tim Bình Yên

06/08/201614:44(Xem: 12307)
Trái Tim Bình Yên

TRÁI TIM BÌNH YÊN

 Buddha_4

Tiều phu vác búa hàng ngày

Leo lên trên núi đốn cây, chặt cành

Về làm củi, bán loanh quanh

Sống đời chất phác, hiền lành, đơn sơ

Cho nên bình thản tâm tư

Chẳng hề lo nghĩ xa như mọi người.

Một hôm kiếm củi đẹp trời

Chàng ta gặp kẻ lạ nơi rừng già

Chặn chàng, trò chuyện gần xa

Tự xưng yêu quái tài ba nhất đời

Tài về "cảm ứng" tuyệt vời

Đoán ra suy nghĩ của người xung quanh,

Con yêu tự mãn khoe mình:

"Lâu nay ta ở rừng xanh thấy buồn

Lần này định xuống làng thôn

Phá cho thiên hạ kinh hồn một phen!"

*

Chàng tiều phu sợ vô biên

Sợ loài người sẽ cuồng điên chuyến này

Nếu như mình nghĩ gì đây

Mà rồi có kẻ biết ngay lòng mình

Đem ra kể hết sự tình

Bà con lối xóm xung quanh hay liền

Sẽ gây rắc rối, muộn phiền

Tương quan xã hội đảo điên quay cuồng,

Giữa họ hàng, giữa vợ chồng

Đừng mong tơ tưởng, đừng hòng suy tư

Chẳng còn một chút tự do

Chao ơi trần thế loạn to mất rồi,

Nếu con yêu xuống tới nơi

Sống chung chạ với loài người. Nguy thay!

*

Trong lòng thầm nghĩ đến đây

Chàng tiều phu bỗng quyết ngay một điều:

"Ngăn loài quỷ, chặn giống yêu

Không cho xuống núi gây nhiều loạn ly!"

Anh chàng đang mải nghĩ suy

Chợt nghe thấy quỷ yêu kia bật cười:

"Cái anh này thật dở hơi

Giờ đang tính kế chặn người nữa sao?

Đừng mong làm chuyện tào lao

Khi ta đã quyết, ai nào cản ngăn!"

Tiều phu kinh hãi nghĩ thầm:

"Quỷ yêu đọc hết ruột gan ta rồi

Thật là nguy hiểm quá trời

Chắc là phải giết nó thôi kẻo phiền!"

Chàng vừa loé ý tưởng lên

Thì con yêu quái kia liền hét la:

"Giờ mi lại định giết ta

Sôi gan, cáu tiết nữa à! Ghê thay!

Làm sao chém trúng ta đây

Phía nào định chém ta hay biết rồi

Ta liền né tránh dễ thôi

Làm sao hại nổi người tài như ta!"

Tuy tiều phu nhận rõ ra

Giết tên yêu quái thật là khó khăn

Những gì mình định tâm làm

Quỷ yêu biết trước. Chẳng ăn thua gì!

Nhưng chàng cứ chém bừa đi

Búa này mong chém quỷ kia bay đầu.

Nào ngờ có dễ dàng đâu

Quỷ kia nhảy nhót thật mau lạ kỳ

Né bên này, tránh bên kia

Dường như biết trước búa đi hướng nào.

Loay hoay chẳng biết làm sao

Tiêu ma sức lực, tổn hao tâm thần

Tiều phu mệt mỏi nhủ thầm:

"Giết yêu quái khó bội phần vậy thay

Dù ta gắng hết sức này

Nhờ trời chẳng được! Bó tay mất rồi!

Búa kia chém chỉ tốn hơi

Quỷ yêu đành kệ nó thôi. Sá gì!

Tốt hơn đừng nghĩ ngợi chi

Hãy lo việc kiếm củi kia thường ngày."

Nghĩ xong chàng chợt vui ngay

Tâm nhiều thanh thản! Lòng đầy thảnh thơi!

Kệ yêu quái! Mặc chuyện đời!

Quỷ yêu có mặt chàng thời lờ đi

Búa mang chặt củi lia chia

Chẳng thèm để ý làm chi thêm phiền.

*

Con yêu đâu để chàng yên

Mở lời trêu chọc huyên thuyên ồn ào:

"Chém ta khó trúng làm sao,

Giết ta cũng chẳng dễ nào phải không?

Giờ làm bộ chẳng thèm trông

Gục đầu đốn củi để hòng lừa ta!"

Mặc cho yêu quái ba hoa

Tiều phu bình tĩnh, tỏ ra phớt lờ

Chú tâm đốn củi hàng giờ

Búa kia từng nhát vung ra rầm rầm

Bổ cây cổ thụ ở gần

Chàng làm chăm chỉ, chuyên cần mãi thôi,

Bổ nhiều, lưỡi búa lỏng rồi

Sút dần khỏi cán chàng thời chẳng hay

Đột nhiên lưỡi búa tung bay

Vèo qua yêu quái, trúng ngay vào đầu.

Con yêu nào có ngờ đâu

Đang cười ha hả tìm câu trêu người

Ai dè lưỡi búa tày trời

Bay qua chấm dứt cuộc đời tinh ma

Đập vào đầu, sọ bể ra

Con yêu bỏ mạng, khó mà tránh đi!

*

Khi thiên hạ nghĩ điều chi

Ruột gan thiên hạ yêu kia biết liền,

Nhưng điều bất trắc chẳng quen

Yêu không phòng bị cho nên tàn đời!

Yêu không đoán được tâm người

Khi tâm người đã thảnh thơi mọi đường

Không chộn rộn, lại kiên cường

Lại luôn thanh thoát, lại thường bình yên.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(thi hóa phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 7169)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5423)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6418)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5252)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10426)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 7041)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 5015)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7079)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 5681)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 6396)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…