Cho thương màu áo (thơ)

05/08/201607:13(Xem: 11959)
Cho thương màu áo (thơ)
Hoa Cuc Chau Phi (17)

Cho thương màu áo
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy..
như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ 
Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ..
vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!

Từ giả chiếc nôi môi hồng mắt biếc
duyên hững hờ trôi dạt giữa dòng sông.
Kiếp lục bình khi tôi đến tay không
Rồi buông bỏ như chưa từng có mặt…

Bao năm dài theo ánh trăng vằng vặc
Tôi trót thương hoài màu áo Như lai,
Mảnh vải không không…nên chẳng có hình hài
chỉ nặng trĩu tình ân và ấp yêu đời khổ luỵ.

Lạc giữa hồng trần ngất ngây mộng tuý
Bài kinh xưa trên chiếc lá diêu bông 
Ánh sao mai soi ngã ái chập chồng..
Đâu bến giác , đâu bờ lau khổ ải…?

Người thong dong giữa lợi danh tình ái
Tôi mải mê chắt lọc thú đau thương
cho ước ao , cho hoài vọng , chơn thường
cho ảo ảnh , cho phù du , thành cảm xúc.

Tôi ôm người trong cơn say nhục dục
rồi buông tay để mặc áo thiên thần..
Đường trần gian nên luôn đi chậm bước
để cùng ai khập khiểng chốn phù vân..

Phong kín lại những mảnh tình dang dỡ
dưới áng thờ ấp ủ bóng thời gian
trong đáy mắt thuyền trôi tìm bến đổ
tiếng gọi xưa hờ hững giữa thông ngàn.

Không cần dạy cả trần gian tốt nghiệp
chữ tình yêu, rực cháy đến muôn đời
Trong tỉnh lặng .Phật mĩm cười tha thứ
mang chất người ta vẫn sống thảnh thơi..

Chút hơi ấm Ngài truyền qua mảnh áo
ngát hương đời , lẫn lộn kiếp phù sinh
Đành lỡ hẹn , dưới trăng thề bến cũ,
Cổ tự buồn ngân mãi một lời Kinh..


Nguyệt tử
Trọng đông 07/2016 Úc châu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/09/2014(Xem: 16464)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19023)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15104)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 16024)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 15912)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 16509)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 20689)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta
06/09/2014(Xem: 19814)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 14903)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 18140)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.