Cho thương màu áo (thơ)

05/08/201607:13(Xem: 11862)
Cho thương màu áo (thơ)
Hoa Cuc Chau Phi (17)

Cho thương màu áo
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy..
như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ 
Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ..
vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!

Từ giả chiếc nôi môi hồng mắt biếc
duyên hững hờ trôi dạt giữa dòng sông.
Kiếp lục bình khi tôi đến tay không
Rồi buông bỏ như chưa từng có mặt…

Bao năm dài theo ánh trăng vằng vặc
Tôi trót thương hoài màu áo Như lai,
Mảnh vải không không…nên chẳng có hình hài
chỉ nặng trĩu tình ân và ấp yêu đời khổ luỵ.

Lạc giữa hồng trần ngất ngây mộng tuý
Bài kinh xưa trên chiếc lá diêu bông 
Ánh sao mai soi ngã ái chập chồng..
Đâu bến giác , đâu bờ lau khổ ải…?

Người thong dong giữa lợi danh tình ái
Tôi mải mê chắt lọc thú đau thương
cho ước ao , cho hoài vọng , chơn thường
cho ảo ảnh , cho phù du , thành cảm xúc.

Tôi ôm người trong cơn say nhục dục
rồi buông tay để mặc áo thiên thần..
Đường trần gian nên luôn đi chậm bước
để cùng ai khập khiểng chốn phù vân..

Phong kín lại những mảnh tình dang dỡ
dưới áng thờ ấp ủ bóng thời gian
trong đáy mắt thuyền trôi tìm bến đổ
tiếng gọi xưa hờ hững giữa thông ngàn.

Không cần dạy cả trần gian tốt nghiệp
chữ tình yêu, rực cháy đến muôn đời
Trong tỉnh lặng .Phật mĩm cười tha thứ
mang chất người ta vẫn sống thảnh thơi..

Chút hơi ấm Ngài truyền qua mảnh áo
ngát hương đời , lẫn lộn kiếp phù sinh
Đành lỡ hẹn , dưới trăng thề bến cũ,
Cổ tự buồn ngân mãi một lời Kinh..


Nguyệt tử
Trọng đông 07/2016 Úc châu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/01/2017(Xem: 13461)
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo Bản thể thường hay, bặt tử sinh Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
18/01/2017(Xem: 13263)
Lối về tĩnh thức thảnh thơi Có bông Huệ nở bên đồi trắng Hoa ...
17/01/2017(Xem: 16318)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 13023)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 13434)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 17286)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 13139)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 16920)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 21535)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 12202)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.