Cho thương màu áo (thơ)

05/08/201607:13(Xem: 13445)
Cho thương màu áo (thơ)
Hoa Cuc Chau Phi (17)

Cho thương màu áo
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy..
như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ 
Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ..
vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!

Từ giả chiếc nôi môi hồng mắt biếc
duyên hững hờ trôi dạt giữa dòng sông.
Kiếp lục bình khi tôi đến tay không
Rồi buông bỏ như chưa từng có mặt…

Bao năm dài theo ánh trăng vằng vặc
Tôi trót thương hoài màu áo Như lai,
Mảnh vải không không…nên chẳng có hình hài
chỉ nặng trĩu tình ân và ấp yêu đời khổ luỵ.

Lạc giữa hồng trần ngất ngây mộng tuý
Bài kinh xưa trên chiếc lá diêu bông 
Ánh sao mai soi ngã ái chập chồng..
Đâu bến giác , đâu bờ lau khổ ải…?

Người thong dong giữa lợi danh tình ái
Tôi mải mê chắt lọc thú đau thương
cho ước ao , cho hoài vọng , chơn thường
cho ảo ảnh , cho phù du , thành cảm xúc.

Tôi ôm người trong cơn say nhục dục
rồi buông tay để mặc áo thiên thần..
Đường trần gian nên luôn đi chậm bước
để cùng ai khập khiểng chốn phù vân..

Phong kín lại những mảnh tình dang dỡ
dưới áng thờ ấp ủ bóng thời gian
trong đáy mắt thuyền trôi tìm bến đổ
tiếng gọi xưa hờ hững giữa thông ngàn.

Không cần dạy cả trần gian tốt nghiệp
chữ tình yêu, rực cháy đến muôn đời
Trong tỉnh lặng .Phật mĩm cười tha thứ
mang chất người ta vẫn sống thảnh thơi..

Chút hơi ấm Ngài truyền qua mảnh áo
ngát hương đời , lẫn lộn kiếp phù sinh
Đành lỡ hẹn , dưới trăng thề bến cũ,
Cổ tự buồn ngân mãi một lời Kinh..


Nguyệt tử
Trọng đông 07/2016 Úc châu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/03/2017(Xem: 13351)
Xưa trong rừng thẳm núi sâu - Có con dê núi sống lâu chốn này - Dê ăn hoa quả trái cây - Từ cành rơi rụng xuống ngay cỏ làn, - Một cây đặc biệt vô vàn -
13/03/2017(Xem: 10802)
Một cô vợ trẻ đẹp kia - Đang lâm bệnh nặng, sắp lìa trần gian - Nói cùng chồng rất nồng nàn: - "Mình ơi! Em thật vô vàn yêu anh - Phải xa nhau chẳng nỡ đành
07/03/2017(Xem: 15953)
Tát vũng khe ngầm đọng cổ thư - Mong về ghép đủ chữ đừng dư - Tìm soi bác học thì ngơ ngẩn - Xáo ở bình dân cũng mệt đừ
07/03/2017(Xem: 18896)
Lần đầu tiên nghe bản nhạc “Hồ Như” của Hoàng Quốc Bảo, tôi có cảm giác như có một tiếng vọng xa xăm xóay vào hồn mình. Chỉ đọc cái tựa đề không thôi mà đã dấy lên sự mông lung, hư hư thực thực. Những con chữ thênh thoang, âm điệu êm dịu khiến tôi thắc mắc và tìm hiểu thêm về dòng nhạc của ông. Một nhà văn gọi dòng nhạc của ông với ba chữ”Khúc Vô Thanh”. Còn tôi, chỉ dùng một chữ để diễn tả, đó là dòng nhạc “Không”.
07/03/2017(Xem: 17386)
Khi trải qua một biến cố, dù biến cố gây ra bởi thiên nhiên hay con người đều đem đến ít nhiều hỗn độn, tan nát. Và rồi, ta trở về sự lắng đọng để suy gẫm việc đã qua. Tĩnh lặng – bắt đầu cuộc khám phá hố thẳm tư tưởng đầy thâm u và miên viễn. Miền tâm linh trỗi dậy với bao nỗi khát khao.
07/03/2017(Xem: 13052)
Bàn tay chung sức về đây Bàn tay công đức dựng xây đạo trường Muôn người con Phật tha phương Một lòng mở rộng tình thương giữa trời .
04/03/2017(Xem: 14117)
Thành Ba La Nại thuở xưa - Có xe ngựa đẹp nhà vua ưa dùng - Thân xe lộng lẫy vô cùng - Gắn thêm một bộ yên cương sáng ngời
04/03/2017(Xem: 14973)
Sương xuống chiều dần quyện khói mây, Ngoài hiên rợp bóng mấy hàng cây. Nhà xiêu lạnh lẽo xa tôi tớ, Gác hẹp im lìm vắng bạn thầy.
04/03/2017(Xem: 16572)
Tàn khuya gió gọi ngoài hiên vắng - Tôi thức mình tôi. Gió cứ vào! - Cửa khép hờ,bàn trang giấy trắng - Gió cùng tôi vẽ mộng chiêm bao!