Cho thương màu áo (thơ)

05/08/201607:13(Xem: 12663)
Cho thương màu áo (thơ)
Hoa Cuc Chau Phi (17)

Cho thương màu áo
Tôi ra đời vào đầu thu xưa ấy..
như vô tình lạc lõng giữa hoang sơ 
Khỏi học tiếng cha, không nguồn gốc, mịt mờ..
vòng hỗn độn , luân hồi đời vẫn thế..!

Từ giả chiếc nôi môi hồng mắt biếc
duyên hững hờ trôi dạt giữa dòng sông.
Kiếp lục bình khi tôi đến tay không
Rồi buông bỏ như chưa từng có mặt…

Bao năm dài theo ánh trăng vằng vặc
Tôi trót thương hoài màu áo Như lai,
Mảnh vải không không…nên chẳng có hình hài
chỉ nặng trĩu tình ân và ấp yêu đời khổ luỵ.

Lạc giữa hồng trần ngất ngây mộng tuý
Bài kinh xưa trên chiếc lá diêu bông 
Ánh sao mai soi ngã ái chập chồng..
Đâu bến giác , đâu bờ lau khổ ải…?

Người thong dong giữa lợi danh tình ái
Tôi mải mê chắt lọc thú đau thương
cho ước ao , cho hoài vọng , chơn thường
cho ảo ảnh , cho phù du , thành cảm xúc.

Tôi ôm người trong cơn say nhục dục
rồi buông tay để mặc áo thiên thần..
Đường trần gian nên luôn đi chậm bước
để cùng ai khập khiểng chốn phù vân..

Phong kín lại những mảnh tình dang dỡ
dưới áng thờ ấp ủ bóng thời gian
trong đáy mắt thuyền trôi tìm bến đổ
tiếng gọi xưa hờ hững giữa thông ngàn.

Không cần dạy cả trần gian tốt nghiệp
chữ tình yêu, rực cháy đến muôn đời
Trong tỉnh lặng .Phật mĩm cười tha thứ
mang chất người ta vẫn sống thảnh thơi..

Chút hơi ấm Ngài truyền qua mảnh áo
ngát hương đời , lẫn lộn kiếp phù sinh
Đành lỡ hẹn , dưới trăng thề bến cũ,
Cổ tự buồn ngân mãi một lời Kinh..


Nguyệt tử
Trọng đông 07/2016 Úc châu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/05/2018(Xem: 13167)
Mở mắt là đã nghe Kinh Lời giảng Chánh Pháp lắng thinh vào đầu Phải cho nguồn Đạo thấm sâu Lõi len tim óc mạch sầu bớt vơi.
01/05/2018(Xem: 12302)
Hãy lắng nghe tiếng thì thầm của Pháp Pháp là chân lý ngọn đuốc soi đường Pháp sẽ giúp ta nhận định tỏ tường Pháp hoàn hảo , và muôn đời tối thượng
30/04/2018(Xem: 13980)
YÊN BÌNH. Ta không đi đâu không về đâu. Trong mong muốn ẩn mầm đau khổ. Hạnh phúc về ngay ai diệt mong cầu. Khi nhắm mắt không về đâu hết. Mọi mong cầu nào có ở bên ta. Tung cánh xa bay giữa trời hỷ xả. Cảnh giới Niết bàn chẳng chấp có và không. Hãy bình yên chớ có tí buồn phiền. Nào năng lượng tạo thành đời bất hạnh. Minh Hội. Syd 14/3/MT 29/4/2018.
30/04/2018(Xem: 22284)
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành) Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương Chợt nghe tin tức thật bi thương Một người giã biệt, đi theo Tổ Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương! Tôi nhớ khi xưa, em đến đây Trong một Khóa Tu để giải bày Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió Gương sáng đời em, mấy ai tày?
29/04/2018(Xem: 17393)
Ngày xưa ở tại nước kia Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu Chồng thời chết đã từ lâu Lại không con cái, u sầu mãi thôi Một thân goá bụa đơn côi Không người che chở, chẳng ai nương nhờ. Đúng theo phép thời bấy giờ Vì bà dòng dõi là Bà La Môn Nên khi cuộc sống u buồn Không như ý nguyện, lại luôn não phiền
28/04/2018(Xem: 17324)
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền" KHẨU Kim ngôn ái ngữ gửi người Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim Sáng trong pháp cú soi đêm Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
28/04/2018(Xem: 28090)
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
26/04/2018(Xem: 23819)
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng Về quê gặp lại giữa đêm rằm Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
26/04/2018(Xem: 12491)
Tùng xanh thẳng đứng một thân cây, Tán lá xoè ra mát đất này. Sớm sớm chim kêu mừng nắng dậy, Chiều chiều gió lộng gợi cờ bay. Chùa im mõ sớm khua tan mộng, Kệ bỗng chuông khuya thức tĩnh ngày. Trúc biếc vờn lay hồ gợn sóng, Vườn thiền tĩnh mịch ý thiền say...!
26/04/2018(Xem: 12731)
Đã có rồi mà vẫn còn tham Tham là thói tật của thế Phàm Lòng tham khiến người càng hắc ám Tham Ái, tham Dục đầy ôm cam.