Duyên Xưa (thơ)

05/08/201606:40(Xem: 9962)
Duyên Xưa (thơ)

tuvienquangduc_6

 DUYÊN XƯA

Hương thơm vườn chùa tỏa khắp
Hai hàng thông đứng đong đưa
Biết bao tấm lòng lui tới
Mong tìm về lại tánh xưa.

Pháp Phật luôn thường suy nghiệm
Tư duy thiền tịnh không hai
Cuộc đời thoáng qua như gió
Phút giây chợt tỉnh tháng ngày.

Ngưỡng nhìn dung nhan Điều Ngự
Não phiền lắng đọng tâm can
Duyên xưa ngàn đời chẳng mất
Mỉm cười mây trắng nhẹ tan .


Tánh Thiện
 4-8-2016
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41847)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.