(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Đời sống thanh nhàn cứ tự nhiên,
Đâu cần tìm hiểu đến nhân duyên,
Mong thành chánh quả nên tu đạo,
Thanh lọc thân tâm phải tọa thiền.
Muốn được leo lên bờ chánh giác,
Phải buông bỏ hết những ưu phiền.
Nguyện tu cho đến vô lượng kiếp,
Tự thắp đèn từ sáng chân nguyên.
Reutlingen, ngày 20-07-2016
Cung kính phụng họa bài thơ “Đời Tu Sĩ”
của Hòa Thượng Thích Thắng Hoan.
Trần Đan Hà
ĐỜI CƯ SĨ ( Kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT Thích Thắng Hoan)
Bình thường ta sống đạo tự nhiên Chẳng chút lao tâm hướng ngoại duyên Nguyện giữ niềm vui trong ánh đạo Hương thơm nhẹ thoáng nét hương thiền Nắng mai chim hót bên bờ giác Liễu ngộ chân thường bước an nhiên Thế cuộc xoay vần không vướng bận Vô tu vô chứng nói chi thiền .
Dallas , ngày 20-07-2016 Tánh Thiện
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Bước vào nẽo Đạo tự an nhiên
Tắm Pháp hành trì thuận nhân duyên
Ngũ Giới giữ gìn cho miên mật
Tam Quy nương tựa hết đảo điên
Tụng đọc Chân Kinh suy thâm nghĩa
Nghiêm trì Thập Chú lắng tâm phiền
Bồ Đề triển nở nhờ ươm bón
Đạo Đời hoà quyện thật uyên nguyên
Houston, Texas 20-7-2016
Quảng An
ĐỜI CƯ SĨ
(kính họa nguyên vận bài "Đời Tu Sĩ" của HT. Thích Thắng Hoan)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng,
Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương
Hôm nay tổ chức huy hoàn
Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm.
Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
Xuân về thăm lại cố hương
Cây đa bến cũ thân thương mái chùa
Ngô khoai hương lúa bốn mùa
Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời
Nhạn về én lượn nơi nơi
Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền
Cô thôn nữ hát đưa duyên
Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
Trên đỉnh Phù Vân
Đường lên Yên Tử mây dìu bước
Qua suối Giải Oan đá dẫn đường
Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự
Bảo Sát âm vang một cõi Thiền
Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích
Mái chùa che cả một giang sơn
Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi
Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng
Hàng tùng che mát lòng nhân thế
Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần
Sỏi đá rêu phong còn biết nói
Người đời sao nỡ để ai quên
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.