Những áng mây trắng

18/07/201619:50(Xem: 18921)
Những áng mây trắng
Những áng mây trắng
heart-from-cloud

Tôi nhớ mãi một buổi chiều,
Mẹ ngồi bên thềm sân,
Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn.
Tôi hỏi: "Sao mẹ buồn?"
"Không, mẹ không buồn, mẹ sợ.
Mẹ sợ những áng mây trắng đang bay.
Trông kìa, con thấy chăng, xa xa những áng mây thật nhẹ?
Sao trông giống những áng mây một thuở nào.
Ngày xưa mẹ hay tựa cửa ngắm mây,
Bà ngoại mắng: 'Con gái không được mơ màng!'
Ông ngoại bảo: 'Bà câm đi, con gái cần những ước mơ để lớn".
Từ ngày xa mẹ, tôi thường hay ngửa mặt nhìn theo những áng mây trắng,
Nhẹ bay xa tít một phương trời.
"Hôm nay, mẹ có biết không, con đã lớn,
Trông kìa, mẹ hãy ngước lên!
Con đã hóa thành một áng mây thật nhẹ,
Một áng mây trắng đẹp nhất trong những giấc mơ của mẹ,
Một ngày xưa".

Bures-Sur-Yvette, 15.07.16
(Vu Lan một vần thơ gửi mẹ)
Hoang Phong
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/12/2010(Xem: 14643)
đời người chốc thoáng tà huy tử sinh mù mịt cuộc đi cuộc về
11/12/2010(Xem: 14779)
Phật từ đất mẹ bước ra cảo thơm vô lượng châu sa rạng ngời
11/12/2010(Xem: 18377)
mừng vui ngày báo hiếu hoa cài trái tim xuân
10/12/2010(Xem: 14579)
Bước vào hoa sen (thơ)
10/12/2010(Xem: 16091)
Qua Chùa Hải Đức (thơ)
10/12/2010(Xem: 14979)
Tinh thần đạo vị (thơ)
10/12/2010(Xem: 18816)
Sắc Vàng Giờ Ngọ (thơ)
10/12/2010(Xem: 15501)
Thượng Tọa Chơn Đế (thơ)
09/12/2010(Xem: 15958)
Hoa Sứ sân Chùa (thơ)
09/12/2010(Xem: 16246)
Vết xe Lục Tự (thơ)