Phiêu (thơ ca)

18/07/201619:27(Xem: 11328)
Phiêu (thơ ca)

Phiêu

 Phieu

Ngón xương ve vuốt phím đàn
Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên
Nhạc buồn réo rắt gọi tên
Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
Du dương rung khúc chạnh lòng
Xót xa ngấu nghiến, bâng khuâng nhíu mày
Rồi cùng tất bật ngón tay
Xả buông vương vấn, chuyển xoay dật dờ
Hoan ca thảng thốt bất ngờ
Véo von chấp chới một giờ si mê
Lạ lùng dĩ vãng ngồi nghe
Đàn vang già cỗi tiếng rè hồi sinh
Tam thiên gói ghém một mình
Phiêu bồng phiêu hốt phiêu linh tôi đàn.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12666)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13131)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12114)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 11773)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12631)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12154)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 11756)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 12880)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14285)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 14257)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền