Phiêu (thơ ca)

18/07/201619:27(Xem: 11354)
Phiêu (thơ ca)

Phiêu

 Phieu

Ngón xương ve vuốt phím đàn
Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên
Nhạc buồn réo rắt gọi tên
Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
Du dương rung khúc chạnh lòng
Xót xa ngấu nghiến, bâng khuâng nhíu mày
Rồi cùng tất bật ngón tay
Xả buông vương vấn, chuyển xoay dật dờ
Hoan ca thảng thốt bất ngờ
Véo von chấp chới một giờ si mê
Lạ lùng dĩ vãng ngồi nghe
Đàn vang già cỗi tiếng rè hồi sinh
Tam thiên gói ghém một mình
Phiêu bồng phiêu hốt phiêu linh tôi đàn.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/04/2011(Xem: 9344)
Thêm một mùa xuân đến với ta, Trăm hoa đua nở đẹp quê nhà
11/04/2011(Xem: 12395)
Ngày Phật Ðản tin về mùa kỷ niệm Rộn ràng lên người con Phật năm châu Nghe niềm vui mang sắc thái nhiệm màu
11/04/2011(Xem: 26657)
Phật Đản người ơi Phật Đản về Cho lòng nhân loại bớt tái tê Chiến tranh thù hận mau chấm dứt Từ bi tỏa sáng khắp lối về.
11/04/2011(Xem: 12713)
giờ phút linh thiêng gió lặng chim ngừng trái đất rung động bảy lần khi bất diệt đi ngang dòng sinh diệt...
09/04/2011(Xem: 16127)
Trúc, Lan, Bàng… bái kiến Thị Ngạn… biệt ưu phiền Sư mang hình vóc hạc Trí tuệ Người vô biên Nhắp chung Trà Sen nhỏ Ung dung Thầy làm thơ
07/04/2011(Xem: 10879)
Thường nghe thầy giảng Đại Thừa Kinh Tâm đắc vô cùng liễu nghĩa Kinh Hiểu rõ ý thầy nơi ý Phật Lòng con bừng sáng học Tâm Kinh
01/04/2011(Xem: 10868)
Tay đâu bịt hết miệng người đời, Để thiếp minh oan tiếng lả lơi
01/04/2011(Xem: 10457)
Vui sao được gặp bạn thân sơ, Lòng hết băn khoăn bỏ ngóng chờ
31/03/2011(Xem: 17428)
Thủ bút của Đức Trưởng Lão HT Thích Huyền Tôn
26/03/2011(Xem: 16159)
Cuộc sống vốn là sự hỗ tương giữa con người với thiên nhiên. Từ ngàn xưa, con người đã cảm nhận được sự cần thiết của cỏ, cây, hoa, lá theo thời gian.