Phiêu (thơ ca)

18/07/201619:27(Xem: 11785)
Phiêu (thơ ca)

Phiêu

 Phieu

Ngón xương ve vuốt phím đàn
Tìm nhau trên đỉnh mây ngàn tịch yên
Nhạc buồn réo rắt gọi tên
Người xa kẻ khuất cõi miền hư không
Du dương rung khúc chạnh lòng
Xót xa ngấu nghiến, bâng khuâng nhíu mày
Rồi cùng tất bật ngón tay
Xả buông vương vấn, chuyển xoay dật dờ
Hoan ca thảng thốt bất ngờ
Véo von chấp chới một giờ si mê
Lạ lùng dĩ vãng ngồi nghe
Đàn vang già cỗi tiếng rè hồi sinh
Tam thiên gói ghém một mình
Phiêu bồng phiêu hốt phiêu linh tôi đàn.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
25/01/2019(Xem: 10511)
Chợ hoa bày bán khắp nơi Hoa Xuân đua nở gọi mời khách mua Mai Vàng rực rở đúng Mùa ( Xuân ) Hồng, Đào, Cúc đoá cũng đua khoe mình
23/01/2019(Xem: 10661)
Vòng quay xe đạp Luân hồi Lưng khom Chân mỏi Giữa đời gian nan
23/01/2019(Xem: 10203)
Dòng thác lũ cuộc đời trôi trôi mãi Kiếp con người sống chết chẳng hề ngưng Bao vô minh ngã chấp vẫn chưa ngừng Thêm đại nạn dập dồn không kể xiết.
22/01/2019(Xem: 10490)
Tình thương là điểm khởi đầu Kết duyên nối lại nhịp cầu bên nhau Cùng chung tay bắt mặt chào Niềm tin sống dậy đẹp màu trăng sao
17/01/2019(Xem: 12246)
Màn nhung đã khép lại rồi Ta về thầm lặng yên ngồi soi tâm Trả y áo mũ trên sân Vui buồn bỏ lại tinh thần thảnh thơi
17/01/2019(Xem: 11850)
Hướng về Giác Ngộ -- tuyển tập thơ của Tỳ kheo Thích Minh Hội, Sáu năm khổ hạnh rừng già, Bốn chín đêm thiền ,Ta bà vị tha. Qủa lành Ngài đạt uy nga. Chánh đẳng chánh giác Thích Ca hiện trần.
15/01/2019(Xem: 9964)
Con quỳ xuống trước Đại Hùng Bửu Điện Chắp mười ngón tay , ca ngợi dung nhan Bạch Đức Thế Tôn , Ngài như ánh minh quang Rọi sáng tâm con vô cùng kỳ diệu
14/01/2019(Xem: 10223)
Danh mà chi Lợi mà chi Cuộc đời đến lúc cũng ra đi Con quỷ vô thường rình ẩn núp Đừng nên chậm trễ phút quy y.
14/01/2019(Xem: 10271)
Như một dòng sông lặng lẽ trôi Bốn mùa như thế... chuyện đầy vơi. Non xanh mây nổi hình vân cẩu Ráng đỏ chiều nghiêng giấc mộng đời
13/01/2019(Xem: 11329)
Mùa Xuân Di Lặc rạng ngời Muôn người hoan hỉ tươi cười bên nhau Nắng mai ấm cả vườn đào Tình người luôn vẫn đẹp màu thời gian Bao dung tha thứ mọi đàng Theo Ngài Di Lặc nhẹ nhàng chuyển duyên Còn đâu cơn bão ưu phiền Còn đâu khổ luỵ đảo điên cõi lòng Cuộc đời nhắm mắt là xong Nụ cười chẳng mất sao không như Ngài.