Tu Viện Quảng Đức105 Lynch Rd, Fawkner, Vic 3060. Australia. Tel: 9357 3544. quangduc@quangduc.com* Viện Chủ: TT Tâm Phương, Trụ Trì: TT Nguyên Tạng   

Nắng Mưa Là Bệnh Của Trời (thơ)

09/07/201608:43(Xem: 2226)
Nắng Mưa Là Bệnh Của Trời (thơ)

NẮNG MƯA

LÀ BỆNH CỦA TRỜI
lotus_4

 Bà già nghèo khổ quá trời

Cùng hai con gái sống đời khó khăn

Hai cô buôn bán kiếm ăn

Suốt ngày vất vả, quanh năm muộn phiền.

Cô con lớn bán nhang đèn

Cho người đi lễ, ở trên cửa chùa,

Cô kia lại bán ô dù

Trước trường học nọ, khách mua không nhiều,

Mẹ con quả thật gieo neo

Long đong kiếp sống, buồn thiu cõi lòng.

Lão bà lo ngại vô cùng

Rõi theo thời tiết xoay vòng đổi thay

Luôn gây ảnh hưởng không hay

Khiến bà nghĩ ngợi, lo ngày lo đêm.

Những hôm mưa gió liên miên

Cô con gái lớn nhang đèn ế ngay

Người đi lễ Phật vắng thay

Bà già rầu rĩ héo đầy ruột gan.

Những hôm nắng đẹp hanh vàng

Cô con gái nhỏ cửa hàng vắng teo

Dù kia ế ẩm. Thêm nghèo!

Bà già lo lắng đủ điều mãi thôi

Trong tâm bà lão rối bời

Não phiền theo với chuyện trời nắng mưa.

Một ngày nọ gặp nhà sư

Bà bèn trút hết tâm tư muộn sầu

Nỗi lòng u uẩn bấy lâu,

Sư bèn khuyên nhủ đôi câu chân thành:

"Đổi thay suy nghĩ của mình

Chuyện trời mưa nắng thường tình sá chi

Cuộc đời sẽ hết sầu bi

Sẽ vui hơn nếu nghĩ suy đúng đường!

Hôm nào nắng đẹp phố phường

Trên chùa nhiều khách thập phương ra vào

Bà nên vui sướng biết bao

Nhang đèn bán hết, dạt dào niềm vui!

Hôm nào mưa gió dập vùi

Bà con ngoài phố tới lui ướt người

Hàng dù đắt tựa tôm tươi

Thì bà cũng lại sướng vui vô cùng!

Thế là nếu cứ nhìn chung

Bà còn may mắn đáng mừng hơn ai

Vì rằng mưa nắng mặc trời

Hai cô con gái kiếm lời luân phiên!"

Sư nói phải, bà lặng yên

Ngẫm ra có lý bà liền theo ngay

Kể từ khi đó hàng ngày

Nghĩ suy theo cách chỉ bày của sư

Niềm vui về ngập tâm tư

Gia đình thoải mái hơn xưa bội phần

Ấm êm, hoan hỷ vô ngần

Mặc cho mưa nắng xoay vần trêu ngươi,

“Nắng mưa là bệnh của trời”

Mặc trời! Bà cứ thảnh thơi! Lo gì!

Nội tâm khi chuyển hóa đi

Nhìn đời tốt đẹp, sầu bi chẳng còn!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

 

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/10/201408:41(Xem: 5738)
Đi thôi em, Giọt sương mai Ánh dương ló rạng, hình hài sương tan Đi thôi, Gió núi mây ngàn, Tụ duyên, mây sẽ ngập tràn mưa sa Đi thôi, Vạt nắng hiên nhà Hong chưa khô áo lụa đà, đêm sang Ngỡ ngàng chi,
08/09/201015:50(Xem: 2645)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
07/06/201819:07(Xem: 3230)
Áo Vàng Bất Diệt Nàng tên Nguyệt, áo nàng màu nguyệt bạch Hồn nàng thơm sách vở ướp thơm lây
27/06/201312:01(Xem: 3794)
Băng đèo trèo dốc vượt sông Đuổi theo ảo vọng tang bồng vinh hoa Triêu dương mắt rọi Ta Bà Bần thần liễu ngộ chỉ ta mắt mù
04/12/201908:16(Xem: 1083)
Hồng trần Tang tóc Thê lương Khóc than Đẫm lệ Đau buồn Xót xa Một người rời bỏ Đi xa… Âm công có mặt Tang gia an lòng Tiếng hô hòa ngọn lửa hồng.
26/04/201201:44(Xem: 5646)
Bao la biển rộng sông dài. Tháng Tư ấm đậm tình người Việt Nam Lũy tre hiện mái chùa làng...
16/02/201712:11(Xem: 2309)
Vạn kiếp huân tu đến cõi này, Gặp Thầy, Cha mẹ, quả duyên may. Nỗi trôi xiêu lạc đời vô định, Chẳng gặp ân này khổ lắm thay!
30/07/201416:21(Xem: 6142)
Ân Đức Sanh Thành (thơ) của Lão Thi Sĩ Trần Trọng Khoái
22/02/201722:59(Xem: 2329)
Ân sanh dưỡng từ mẹ cha nuôi lớn Công ơn Thầy khai trí cả đời con Dẫu vô thường sanh diệt mất hay còn Con vẫn nhớ tình Thầy luôn mãi mãi .
27/05/202014:33(Xem: 619)
Cỏ cây, sinh vật thời xưa Đều cùng biết nói, lại vừa biết nghe Riêng loài người giỏi mọi bề Được tôn chúa tể chính vì trí khôn,