Cô Lái Đò (thơ)

14/06/201620:00(Xem: 11462)
Cô Lái Đò (thơ)

CÔ LÁI ĐÒ

 co-lai-do

Ngày xưa có vị tỳ kheo

Cất am sườn núi cheo leo non ngàn

Lánh xa bụi bặm trần gian

Một lòng thiền định, đạo vàng chuyên tu

Nơi đây thanh tịnh bốn mùa

Trăng soi suối ngọc, gió lùa cửa không.

Dưới chân núi có con sông

Có đò đưa khách bềnh bồng sang ngang.

Mỗi lần có dịp hạ san

Để đi hóa độ xóm làng đó đây

Thời sư phải đáp đò này

Con đò độc nhất ngày ngày lại qua,

Lái đò là một lão bà

Tay chèo còn khỏe, tuy già vẫn vui.

*

Một hôm hành khách tới nơi

Ngạc nhiên nào thấy tăm hơi bà già

Thay vào là một dáng hoa

Một cô thiếu nữ mặn mà xinh tươi

Duyên nét mặt, đẹp nụ cười

Hỏi ra mới biết là người phương xa

Tới đây xin với lão bà

Trước là ở trọ, sau là tiếp tay

Giúp bà đưa khách sông này

Bà nhìn người đẹp nhận ngay chẳng từ.

*

Thế rồi trên bến sông xưa

Khách sang đò bỗng sớm trưa rộn ràng

Thăm sư, lễ Phật, viếng am

Ngắm phong cảnh đẹp thênh thang hữu tình

Ngắm thêm cô lái đò xinh

Dáng người yểu điệu, thân hình thướt tha

Khiến cá lặn, khiến chim sa,

Êm đềm tiếng ngọc, mặn mà lời hoa,

Mái chèo theo cánh tay ngà

Lướt trên mặt nước loang ra sóng vàng,

Sóng đưa hành khách sang ngang

Một vùng sông nước mơ màng thăng hoa.

*

Sáng nay sư phải đi xa

Khi sư xuống núi cũng qua đò này,

Tiền đò hành khách nơi đây

Sang sông chỉ phải trao tay một đồng,

Riêng sư khi trả tiền công

Cô đòi sư những hai đồng! Lạ thay!

Ngạc nhiên sư hỏi cô ngay:

"Sao tôi phải trả tiền này gấp đôi?"

Mỉm cười cô khẽ trả lời:

"Sang sông khách đáp đò tôi hàng ngày

Kẻ qua, người lại chốn đây

Nào đâu lạ lẫm như thầy hôm nay,

Thầy vừa đáp chuyến đò này

Lại luôn nhìn ngắm tôi ngay từ đầu

Nên thầy phải trả trước sau

Gấp đôi người khác cũng đâu lạ gì!"

Sợ lôi thôi, cãi làm chi

Sư đành vội trả phứt đi hai đồng.

Chiều về am, phải qua sông

Sư nào dám ngó bóng hồng xinh tươi

Xuống đò ngồi khuất xa rồi

Gầm đầu, cúi mặt xuống nơi lòng đò.

Đò trôi qua bến êm ru

Kỳ này chắc mẩm thày tu hết phiền.

Nào ngờ khi khách trả tiền

Nhận xong cô lái đò liền cám ơn,

Riêng sư cô khẽ nói thầm:

"Xin thầy trả gấp bốn lần người ta!"

*

Ngạc nhiên sư hỏi cho ra:

"Tại sao buổi sáng tôi qua đò rồi

Cô đòi tôi trả gấp đôi

Nói rằng tôi lỗi vì ngồi ngắm cô,

Chiều nay suốt lúc qua đò

Tôi đâu liếc mắt nhìn cô chút nào

Lòng đò tôi cứ trông vào

Cô đòi gấp bốn! Tại sao lạ đời?"

Nghiêm trang cô lái trả lời:

"Sáng nay thầy chỉ nhìn nơi phía ngoài

Nhìn bằng cặp mắt thường thôi,

Chiều nay thầy lại nhìn tôi toàn phần

Không bằng mắt, mà bằng Tâm

Tâm nhìn khắp cả châu thân trong ngoài

Cớ sao thầy lại kêu nài

Lời tôi nói vậy có sai đâu nào!"

*

Sóng vàng chợt vỗ dạt dào

Sư nghe vừa dứt bỗng đâu bật cười

Hình như đã ngộ thêm rồi

Ngước trông sóng nước êm trôi dập dình

Quay nhìn cô lái đò xinh

Cô đà biến mất bóng hình còn đâu!

Kể từ ngày đó về sau

Chỉ còn bà lão bạc đầu mà thôi

Mái chèo bà lão ngược xuôi,

Con đò lờ lững đưa người sang sông.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/05/2016(Xem: 20515)
Chẳng may bị bỏng nước sôi Ngâm vào nước lạnh một hồi khỏi ngay. Chẳng may dầm đâm vào tay Xà phòng đắp lại ra ngay vài giờ. Vôi bắn vào mắt bất ngờ Nước đường hãy nhỏ không chờ một ai. Nhức răng cắn ngậm gừng tươi Hoặc múi tỏi nướng ở nơi đau nhiều. Khi bị xương hóc chớ kêu Ngậm viên C, xương sẽ tiêu dần dần. Viêm họng uống nước rau cần Bỏ thêm tí muối vài lần hết đau. Máu cam chảy, bày cho nhau Cục bông tẩm giấm nhét vào hết ngay. Trái nhàu chín vị thuốc hay Đắp vào mụn cóc ít ngày sẽ thôi. Cách chữa bỏng nước sôi hữu hiệu nhất là ngâm chỗ bỏng vào nước hoặc để dưới vòi nước chảy. Nếu bị ong đốt nhớ bôi Một viên aspirin vào vết đau. Muốn lạc rang dầu giòn lâu Phun ít rượu trắng bắt đầu trộn lên Đợi cho khi lạc nguội thêm Rắc một chút muối đã rang khô vào. Cá nướng không muốn tróc ít da nào Trước khi nướng, hãy xoa vào mặt da Một lớp mỡ mỏng, nhớ nha Lúc đầu đun lửa lớn, sau là lửa nhỏ hơn. Cách khử mùi tanh của tôm Khi luộc, cần nhớ thêm vào miếng quế t
26/05/2016(Xem: 10128)
Hết rồi đàn đúm huyên thiên - Vỉa hè tán gẫu tỉnh điên chuyện đời - Lăng xăng phải trái trụt trồi - Mệt nhoài đối đãi, hụt hơi mất còn
24/05/2016(Xem: 12128)
Phật pháp cao siêu khắp biển trời Núi non huyền diệu cảnh chơi vơi Rừng thông chim hót ngàn mây trắng Trăng sáng êm đềm lá rụng rơi
22/05/2016(Xem: 10349)
Mưa rơi ướt thấm từng ngày Như bao dòng lệ trong ngoài quê hương Ai gây thảm cảnh tang thương Biển bờ cá chết đau thương khốn cùng Bao người cất tiếng nói chung Cùng nhau đứng dậy dẹp hung bạo tàn Gây bao ác nghiệp tham lam Mê mờ nhân quả chẳng màng lợi dân Biển bờ là của muôn dân Tiền nhân khai phóng góp phần máu xương Nguyện xin gìn giữ quê hương Cùng chung tay nắm lên đường đắp xây .
22/05/2016(Xem: 13178)
Vô Ưu hoa nở lòng người Nhớ ngày Phật Đản muôn đời chẳng quên Cùng nhau hướng thiện thêm lên Cho đời bớt khổ cho thêm nụ cười
18/05/2016(Xem: 13051)
Em về khoác áo hoàng hôn - Lặng nhìn biển sóng khói sương xa mờ - Hồn buồn đứng vịn câu thơ - Quê xưa khuất bóng giấc mơ tan rồi!
16/05/2016(Xem: 11307)
Cho qua những chuyện buồn phiền Nếu không thì khổ triền miên lâu dài Cho qua lời nói trái tai Nếu không nhớ mãi chấp hoài mệt thêm Cho qua mọi sự khích hiềm Nếu không sẽ khổ gì ghìm với nhau Cho qua hết việc buồn đau Nếu không thì trước hay sau cũng thù Cho qua là biết cách tu Nếu không xả bỏ thiên thu nhớ đời
15/05/2016(Xem: 13413)
Bỏ nhà đi, bỏ phố phường Bỏ một nỗi nhớ lạ thường. Nhớ ai? Bỏ bộn bề nặng hai vai Bỏ bàn phím chữ từng ngày thấm thơ Bỏ lo toan đã bơ phờ Bỏ con tim nhói lơ ngơ yêu đời Bỏ nụ cười, bỏ cuộc chơi Lên chùa Góc vắng
14/05/2016(Xem: 12153)
Đàn đứt ba dây The guitar with three strings left Nhạc sỹ vẫn hát He still singing out his lungs Bài ca bát ngát The song of the immense fight spirit Của kẻ lên đường! Of the fearless warrior.
14/05/2016(Xem: 16637)
Xin hãy sống về thăm quê một chuyến Tôi đưa người đi khắp nẽo đường quê Anh sẽ thấy chị và em sẽ thấy Biển buồn tênh nhiều xác cá thương ghê Xin hãy sống về thăm quê anh nhé Tôi đưa người thăm lại cánh đồng xưa Mãnh ruộng cha cày một nắng hai mưa Đang tơi tả vì đâu ra nông nỗi