Cô Lái Đò (thơ)

14/06/201620:00(Xem: 11793)
Cô Lái Đò (thơ)

CÔ LÁI ĐÒ

 co-lai-do

Ngày xưa có vị tỳ kheo

Cất am sườn núi cheo leo non ngàn

Lánh xa bụi bặm trần gian

Một lòng thiền định, đạo vàng chuyên tu

Nơi đây thanh tịnh bốn mùa

Trăng soi suối ngọc, gió lùa cửa không.

Dưới chân núi có con sông

Có đò đưa khách bềnh bồng sang ngang.

Mỗi lần có dịp hạ san

Để đi hóa độ xóm làng đó đây

Thời sư phải đáp đò này

Con đò độc nhất ngày ngày lại qua,

Lái đò là một lão bà

Tay chèo còn khỏe, tuy già vẫn vui.

*

Một hôm hành khách tới nơi

Ngạc nhiên nào thấy tăm hơi bà già

Thay vào là một dáng hoa

Một cô thiếu nữ mặn mà xinh tươi

Duyên nét mặt, đẹp nụ cười

Hỏi ra mới biết là người phương xa

Tới đây xin với lão bà

Trước là ở trọ, sau là tiếp tay

Giúp bà đưa khách sông này

Bà nhìn người đẹp nhận ngay chẳng từ.

*

Thế rồi trên bến sông xưa

Khách sang đò bỗng sớm trưa rộn ràng

Thăm sư, lễ Phật, viếng am

Ngắm phong cảnh đẹp thênh thang hữu tình

Ngắm thêm cô lái đò xinh

Dáng người yểu điệu, thân hình thướt tha

Khiến cá lặn, khiến chim sa,

Êm đềm tiếng ngọc, mặn mà lời hoa,

Mái chèo theo cánh tay ngà

Lướt trên mặt nước loang ra sóng vàng,

Sóng đưa hành khách sang ngang

Một vùng sông nước mơ màng thăng hoa.

*

Sáng nay sư phải đi xa

Khi sư xuống núi cũng qua đò này,

Tiền đò hành khách nơi đây

Sang sông chỉ phải trao tay một đồng,

Riêng sư khi trả tiền công

Cô đòi sư những hai đồng! Lạ thay!

Ngạc nhiên sư hỏi cô ngay:

"Sao tôi phải trả tiền này gấp đôi?"

Mỉm cười cô khẽ trả lời:

"Sang sông khách đáp đò tôi hàng ngày

Kẻ qua, người lại chốn đây

Nào đâu lạ lẫm như thầy hôm nay,

Thầy vừa đáp chuyến đò này

Lại luôn nhìn ngắm tôi ngay từ đầu

Nên thầy phải trả trước sau

Gấp đôi người khác cũng đâu lạ gì!"

Sợ lôi thôi, cãi làm chi

Sư đành vội trả phứt đi hai đồng.

Chiều về am, phải qua sông

Sư nào dám ngó bóng hồng xinh tươi

Xuống đò ngồi khuất xa rồi

Gầm đầu, cúi mặt xuống nơi lòng đò.

Đò trôi qua bến êm ru

Kỳ này chắc mẩm thày tu hết phiền.

Nào ngờ khi khách trả tiền

Nhận xong cô lái đò liền cám ơn,

Riêng sư cô khẽ nói thầm:

"Xin thầy trả gấp bốn lần người ta!"

*

Ngạc nhiên sư hỏi cho ra:

"Tại sao buổi sáng tôi qua đò rồi

Cô đòi tôi trả gấp đôi

Nói rằng tôi lỗi vì ngồi ngắm cô,

Chiều nay suốt lúc qua đò

Tôi đâu liếc mắt nhìn cô chút nào

Lòng đò tôi cứ trông vào

Cô đòi gấp bốn! Tại sao lạ đời?"

Nghiêm trang cô lái trả lời:

"Sáng nay thầy chỉ nhìn nơi phía ngoài

Nhìn bằng cặp mắt thường thôi,

Chiều nay thầy lại nhìn tôi toàn phần

Không bằng mắt, mà bằng Tâm

Tâm nhìn khắp cả châu thân trong ngoài

Cớ sao thầy lại kêu nài

Lời tôi nói vậy có sai đâu nào!"

*

Sóng vàng chợt vỗ dạt dào

Sư nghe vừa dứt bỗng đâu bật cười

Hình như đã ngộ thêm rồi

Ngước trông sóng nước êm trôi dập dình

Quay nhìn cô lái đò xinh

Cô đà biến mất bóng hình còn đâu!

Kể từ ngày đó về sau

Chỉ còn bà lão bạc đầu mà thôi

Mái chèo bà lão ngược xuôi,

Con đò lờ lững đưa người sang sông.

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(phỏng theo bản văn xuôi trong

TRUYỆN CỔ PHẬT GIÁO)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/05/2018(Xem: 12037)
Tháng năm thành kính cúng dường Nhân ngày Phật Đản dọn đường quét tâm Kiên trì hành Pháp chuyên thâm Kính quy Tam Bảo chẳng lầm được đâu .
08/05/2018(Xem: 9738)
Bấy lâu quờ quạng không rõ hướng Đạo Mầu vi diệu chẳng tìm nương Nhờ Tăng dẫn dắt theo Chánh Pháp Lạc loài nay tìm lại Cố Hương Khát khao đời sống thật hiền hoà Đúng thời nương Giáo Pháp Thích Ca Hành thiện lánh ác mà chuyển hóa Tịnh tâm dần từng bước thiền na
08/05/2018(Xem: 9344)
Ly cà phê mỗi sáng Ta lặng ngồi nhớ ghi Qua bao lời Phật dạy Chuyển bước đẹp từ bi .
08/05/2018(Xem: 9324)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
08/05/2018(Xem: 8816)
Đạo pháp dạy lấy từ bi làm gốc Pháp nhiệm mầu hãy học để khai tâm Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo gieo mầm Đuốc soi sáng ngàn năm lời Phật dạy. Vạn vật luân lưu hữu hình hữu hoại Cõi vô thường không trụ lại mãi đâu Bể trần gian lặn hụp trong khổ sầu Đời ngắn ngũi như bóng câu qua cửa.
08/05/2018(Xem: 11090)
Quảng Đức uy nghi giữa chốn trần Khai nguồn Chánh Đạo độ trì nhân Vườn Thiền xới đắp gieo mầm pháp Cửa Phật hành trì mõ điểm ngân Tiếp bước Như Lai đường giải thoát Truyền thừa Phật pháp nẽo toàn Chân Gần xa đạo hữu hằng thăm viếng Thắp đuốc từ bi tỏa rạng ngần. Sài Gòn 6-5-2018 Phật tử Nguyễn Văn Tiến
08/05/2018(Xem: 10466)
Kính bạch Thầy , gần đây con thường bị phân tâm khi tiếp xúc với người theo Phật giáo nguyên thủy hay Thiền Tông khi nói đến Câu niệm hồng danh ADi Đà Phật , nhưng từ khi đi hành hương về , không biết có tiếng nói gì đó trong thẩm sâu tiềm thức con , khiến con phải coi lại hết những gì đã sưu tầm thì một đoạn trong bài dịch của Thầy đã làm con chợt tỉnh ngộ, đó là bài "Cái Chết Không Phải Là Sự Chấm Dứt" ( Nguyên tác: Đại Sư Tulku Thondup TT Thích Nguyên Tạng dịch, mời xem)
05/05/2018(Xem: 10036)
Trong tâm nửa tỉnh nửa mê, Tỉnh là Bồ Tát, mê là chúng sinh Kiếp người nặng nghiệp vô minh Tham mê sắc dục lụy tình khổ thân Lợi danh quyền thế tranh phần Tham, sân, si, hận vô ngần đắm say
05/05/2018(Xem: 10421)
Bạn ơi, đừng ngạc nhiên. .. Khi nghe" Đời chỉ là chuyến xe buýt " Những lúc gặp nhau ...khách lạ giữa đường Bận lòng chi phiền não hoặc đau thương Có động tâm .....ấy cố tình ta giữ lại !!
04/05/2018(Xem: 13006)
Phật Pháp nhiệm mầu Về đất Phật, thoát vòng sinh tử Tâm an lành hai chữ từ bi Mở lòng buông xã sân si Vô minh ảo vọng lụy bi kiếp người Bỏ thế tục vui tươi tâm tánh Đến thiền môn đạo hạnh trau dồi Cuộc đời như áng mây trôi Có, không, không, có hợp rồi lại tan Bóng công danh bên đàng hư ảo Bụi hồng trần gió bảo cuốn trôi