Tặng Một Vầng Trăng (thơ)

06/06/201619:56(Xem: 17497)
Tặng Một Vầng Trăng (thơ)

TẶNG MỘT

 VẦNG TRĂNG

anh-trang-ram 

Thiền sư cất túp lều tranh

Một mình ẩn dật tu hành rừng sâu

Thị thành xa lánh từ lâu

Tâm hồn thanh thản, đạo mầu kiên trinh.

Một đêm đầy ánh trăng thanh

Thiền sư lên núi dạo quanh ngắm trời

Bóng hằng vằng vặc muôn nơi

Thiên nhiên, vạn vật chơi vơi ảo huyền

Giữa vùng thanh tịnh thần tiên

Sư bừng khai ngộ thấy liền được ra

"Tự tính bát nhã" thăng hoa

Từ lâu tiềm ẩn cao xa trong người

Chính là trí tuệ tuyệt vời

Thấu nhìn đạo lý, việc đời thật chân.

*

Thiền sư hoan hỷ vô ngần

Vội vàng rảo bước về am tu hành

Nào ngờ khi tới lều tranh

Nhìn vào thấy trộm viếng mình bên trong

Loay hoay lục lọi lung tung

Có chi quý giá mà mong kiếm tìm,

Tội thay cho kẻ nghèo hèn

Tay không thất thểu muộn phiền bước ra

Vô tình chạm mặt sư già,

Thật ra sư đã về nhà từ lâu

Đứng ngoài nấn ná chẳng vào

Sợ làm cho trộm chợt đâu giật mình.

Trộm vừa ra khỏi lều tranh

Thiền sư cầm sẵn một manh áo choàng

Cà sa cũ kỹ ố vàng

Hiền từ lên tiếng, dịu dàng, thiết tha:

"Con từ xa tới thăm ta

Lều tranh nghèo mạt, thật là tiếc thay!

Trời khuya, gió lạnh heo may

Nào ta còn có gì đây làm quà

Chỉ còn manh áo cà sa

Tặng con kỷ niệm gọi là chút thôi!"

Nói xong sư mỉm nụ cười

Nhẹ choàng tấm áo lên người trộm kia,

Ngỡ ngàng chẳng biết nói chi

Trộm bèn lầm lũi ra đi vội vàng.

Nhìn theo sư khẽ thở than:

"Lòng ta cảm thấy vô vàn héo hon!

Ước gì tặng được cho con

Vầng trăng rực rỡ trên non đêm này!"

Trăng khuya phô sắc đẹp thay

Sáng tươi, tinh khiết, tròn đầy, sạch trong

Nhìn thêm thanh thoát cõi lòng

Núi rừng cảnh vật chập chùng thênh thang

Ánh trăng tỏa thật dịu dàng

Sáng soi đều khắp non ngàn nơi nơi

Tượng trưng tự tính con người,

Tiếc thay trộm lại buông lơi tâm mình

Mắt mờ bởi bóng vô minh

Chạy theo dục vọng thường tình nhân gian

Như trăng trên đỉnh non ngàn

Bỗng nhiên che phủ bởi làn mây đen

Thật là bất hạnh vô biên

Còn đâu sáng suốt mà tìm hướng đi!

Còn đâu ánh sáng lương tri

Phá tan tăm tối u mê thân mình!

*

Hôm sau vừa rạng bình minh

Thiền sư thức dậy, quả tình ngạc nhiên

Nhận ra áo cũ để bên

Món quà đêm trước vừa đem tặng người

Nay người hoàn trả lại rồi

Cà sa ngay ngắn xếp nơi cạnh mình,

Thiền sư vui vẻ thật tình

Hoa lòng nở rộ, lặng thinh mỉm cười,

Bước ra ngắm cảnh núi đồi

Thiền sư khe khẽ nói lời thiết tha:

"Kẻ đáng thương, đáng xót xa

Cuối cùng ta tặng được quà cho ngươi

Một vầng trăng sáng tuyệt vời

Sáng nơi trần thế, rạng nơi tâm người!"

 

TÂM MINH NGÔ TẰNG GIAO

(phỏng theo tập truyện văn xuôi

NHỮNG HẠT ĐẬU BIẾT NHẢY

của Lâm Thanh Huyền, Phạm Huê dịch)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/12/2021(Xem: 21577)
Kinh thành Xá Vệ sáng nay Phố phường nhộn nhịp đông đầy người đi Ngược xuôi tấp nập ngựa xe Toàn người quý phái muốn khoe sang giàu, Áo quần sặc sỡ đủ màu Cửa hàng khách khứa đua nhau ra vào
22/12/2021(Xem: 8844)
Mỗi dịp Giáng Sinh về nhớ bài kinh Thiên Sứ Bài thứ một ba không (130) trong Trung Bộ Kinh Phật chỉ dạy rồi suy ngẫm ... giật mình Ai trên đời ... chẳng được 5 Thiên Sứ từng báo động
22/12/2021(Xem: 9637)
Một lần hội ngộ ... bậc thiện hiền đáng kính, Ánh mắt từ bi... đúng của bậc chân tu Ngượng mình phàm phu.... mắt điên đảo tối mù Tự than trách ...khó thoát đời kiếp lữ !
22/12/2021(Xem: 17388)
Trong các khóa tu dù ngắn hay dài hạn, chúng ta cần nên giữ sự yên lặng. Chúng ta cần phải thực tập cho kỳ được sự im lặng. Bởi "Im lặng" là một phương pháp tạo cho ta có thêm nguồn nội lực phong phú hùng tráng. Đó là một sức mạnh trọng đại của tâm linh. Im lặng không có nghĩa là chúng ta không được quyền nói. Ta được phép nói, nhưng chỉ nói trong giới hạn khi cần thiết. Và chỉ nói trong phạm vi ái ngữ, yêu thương và hòa kính. Không nên nói những lời có ác ý công kích chỉ trích phê bình, gây bất hòa tổn hại cho nhau. Nói trong sự ôn hòa nhỏ nhẹ từ ái.
22/12/2021(Xem: 14211)
Từ xưa, thi ca là nguồn cảm hứng của bao văn nhân thi sĩ. Xúc cảnh sanh thơ, phơi bày những tâm sự, gởi gắm tất cả những tâm tình rạt rào chứa đựng những bi thiết, những hoạt cảnh của những xã hội đương thời mà tác giả hiện sống. Những cảm tác ấy, dệt thành đủ màu sắc hương vị. Nó xuất phát từ những tâm hồn cao thượng tự chứng, hay những tâm hồn bình thường mang nặng mặc cảm tự tôn, tự ty, hoặc bất mãn theo từng nếp nghĩ. Tất cả, đều tùy theo quan điểm của mỗi thi nhân. Song cho dù diễn tả dưới bất cứ dạng thức nào chăng nữa, tựu trung, cũng nhằm nói lên chiều hướng xây dựng xã hội, làm đẹp con người và cuộc đời. Mọi sắc thái hiện tượng của vũ trụ như: mây, nước, trăng, sao, núi non, chim kêu, suối chảy v.v…đều là những gợi cảnh nồng nàn mà thi nhân đã gởi lòng hòa điệu.
19/12/2021(Xem: 8997)
Khẩy từ địa ngục thâm u Diệu âm Bát Nhã thiên thu vọng đời Thiền ca đốn tiệm không lời Kim cang uy dũng chuyển dời núi non
16/12/2021(Xem: 16157)
A Di Đà kinh có dạy : “ Chúng sanh đời mạt pháp khó lòng tin tưởng “ Nên Thế Tôn từ bi khuyên trì niệm Hồng danh Sáu chữ nhất tâm ... đều được vãng sanh Tín thọ phụng hành, Chư thiên, Phi Nhân khen ngợi !
11/12/2021(Xem: 11728)
Thiền thất an bình cảnh tịch yên Bốn mùa gió mát rạng trăng huyền Chuông khuya mõ sớm xua hồn mộng Kệ ngọc kinh vàng chuyển nghiệp duyên Phật tượng trang nghiêm hương tỏa ngát Già lam thanh tịnh đạo ngời thiêng Vườn thiền tịch tĩnh, Tăng tu niệm Năm tháng tiêu dao bặt não phiền
11/12/2021(Xem: 11337)
Trúc Lâm phong cảnh vẻ thâm u Ẩn ở trong non nhỏ lối du Gió thổi trăng soi tâm chẳng động Mây giăng mưa tạnh thể vô thù Đầu gành mạch nước tâm khai dẫn Suốt tiết nguồn tâm chí hướng tu Qua trúc biết người, người tức trúc Trúc người đâu khác cảnh tương phù.
10/12/2021(Xem: 17191)
Today before you think of saying an unkind word - Think of someone who can't speak. Before you complain about the taste of your food – Think of someone who has nothing to eat.