Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14393)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/06/2016(Xem: 17053)
Làng kia có một lão bà - Sống đời lầm lũi, cửa nhà đơn côi - Chồng con đều đã qua đời - Bà nhờ mảnh đất nhỏ nơi sau nhà
06/06/2016(Xem: 16110)
Tùy duyên không phải cho qua Tùy duyên là để tránh xa hứa liều Tùy duyên hai chữ đáng yêu Tùy duyên điều kiện bấy nhiêu hiểu rồi Tùy duyên khỏi nói lôi thôi Tùy duyên xem lại hạ hồi giải phân Tùy duyên là có nghĩa nhân Tùy duyên để khỏi đổi thân thành thù Tuy duyên là biết hòa nhu Tùy duyên lặng lẽ thiên thu không hèn Tuy duyên chấp nhận cho quen Tùy duyên không phải đợi khen mới làm
04/06/2016(Xem: 12031)
Quảng Đức cửa Phật từ bi Tâm Phương Thượng Tọa chủ trì thâm niên Tổ chức tu học tinh chuyên Hoằng dương Chánh Pháp gieo duyên cõi thiền Giải thoát bao nỗi oan khiên Độ cho bá tánh mọi miền vui tươi Đẹp sao công đức của Người Tinh nghiêm giới hạnh, rạng ngời chân tu
04/06/2016(Xem: 13259)
Lá cờ Phật Giáo thiêng liêng - Năm châu bốn biển mọi miền - Thắm tô màu cờ ngũ sắc - Biểu trưng Đạo Phật linh thiêng
04/06/2016(Xem: 13627)
Ngọn lửa sáng ngời cả năm châu Trái tim Bồ Tát rực trời âu Như như bất động ngồi yên lặng Sức mạnh từ bi khắp địa cầu
03/06/2016(Xem: 14636)
Lá cờ Phật Giáo tung bay - Năm châu bốn biển đẹp thay Đạo Vàng - Ngợi ca Ánh Đạo hòa vang - Người con Đức Phật lên đàng dựng xây -
03/06/2016(Xem: 11779)
Chùa là hình bóng quê hương Chở che nguồn cội yêu thương muôn đời Giữ trang sử ngọc tuyệt vời Luyện tôi son sắt rạng ngời Tổ Tiên Chùa là ảnh tượng trang nghiêm Thắm tô đạo đức mọi miền trần gian Mang chân thiện mỹ Đạo Vàng Lên thuyền Bát Nhã băng ngàn biển khơi
01/06/2016(Xem: 11673)
Phương trời cao rộng áo nâu bay Mây trắng đường xưa mãi nhớ hoài Tự do siêu bước đường giải thoát Thấm ướt vai sòng khách vãng lai
01/06/2016(Xem: 11829)
Nếu không thấy hạnh phúc Đừng vội vã đi tìm Cứ bình thản lặng im Thì sẽ gặp đúng lúc Nếu dõi mắt nhìn xa Khó thấy được sự thật Cuộc sống luôn tất bật Quên hạnh phúc trong ta
30/05/2016(Xem: 11621)
Tháng ngày như gió thổi Bốn mùa vẫn luân phiên Trăm năm một tia chớp Lời Phật dạy còn nguyên