Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14666)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2017(Xem: 14855)
Ngày đêm niệm Phật tấc lòng thành Nguyện bỏ thân này sớm vãng sanh Trong búp sen vàng nơi chốn cũ An vui hầu cận Đấng Cha lành.
08/09/2017(Xem: 12681)
Kiết Hạ, Kiết Đông vẫn tại nhà Không đi, không đến chẳng gần xa Đọc qua Kỷ Yếu là thông suốt Từ Bắc Úc Châu tới Pháp Hoa. Xin chớ lo gì phút biệt ly Sẵn nhiều Diệu Tuyết, những Thanh Phi Nhiều cây bút trẻ thông Kinh Sử Thực học tài hoa khó sánh bì ...
01/09/2017(Xem: 13858)
Viên Thông chùa đẹp thân thương Giờ đây ngập lụt mọi đường cuốn trôi Nhìn cơn sóng nước liên hồi Lòng ai mà chẳng bồi hồi xốn xao
31/08/2017(Xem: 11534)
Con quỳ xuống nghe đất trời lắng đọng Khói hương trầm lan tỏa ngát tòa sen Mùa Vu Lan lễ Tự Tứ Chúng Tăng Cung kính lễ bậc Tăng già đức hạnh Trước Tam Bảo thiết tha con quỳ xuống Đóa hồng thơm Lấp lánh chiếc y vàng
30/08/2017(Xem: 11377)
Ai về hải đảo Lý Sơn Cho tôi nhắn gởi sắc son theo cùng Nhớ thương, ôi! - Ngọn Đảnh Liêm! Xa xôi hỏi có trọn niềm cho chăng? Thăng trầm dù trải bao trăng Xin ai giữ vẹn đạo hằng cùng tôi Gìn sao cho trọn những lời
30/08/2017(Xem: 16325)
Đạo Vàng chiếu sáng phương tây, Nguồn thơ ý thắm tỏ bày niềm thiêng. Tình Bảo Phước, nghĩa Pháp Duyên, Hương quê toả ngát, Hương thiền thoảng xa. Dòng khoán thủ, diễn trường ca, Tuyên dương chí nguyện, thiết tha phụng trì.
30/08/2017(Xem: 14807)
Vu Lan Về Thầy thăm đất Mẹ Nhạc Bông Hồng, Người viết năm nao Nay đâm chồi nẩy nầm mọi nẻo Nối gót Ngài hiếu đạo toả hương.
22/08/2017(Xem: 14284)
Tìm về sắc tứ cổ xưa Sáng ngày sinh nhật lên Chùa thảnh thơi Kim Sơn Tự trên đỉnh đồi Già lam thanh tịnh giữa đời nhiễu nhương Cỏ hoa đua sắc bên đường Bóng xanh rợp mát, hồ gương nước lành Quán Âm hiển hiện oai linh
22/08/2017(Xem: 10912)
Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, Ân sâu trời bể ánh vầng dương. Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc, Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương. Xán lạn tương lai qua vạn nẻo, Tươi xanh thế hệ đến muôn phương. Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp, Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.
21/08/2017(Xem: 15965)
Vào thôn xóm trọ một mùa Qua xuân tới hạ ghé chùa chiền hoa Cô nương mắt ngọc răng ngà Nhìn bồ tát gọi rằng là: dạ thưa - Dạ thưa phố huế bây giờ Vẫn còn núi ngự bên bờ sông hương