Lưu Vong Khúc (thơ)

06/06/201610:46(Xem: 14997)
Lưu Vong Khúc (thơ)

Hoa cuc quang duc (7) 

 

LƯU VONG KHÚC 

Vĩnh Hảo

 

 

 

 

Cổ thụ nghìn năm, vươn thẳng trời phương nam

Đâm chồi, tủa nhánh, tỏa bóng bao la trên đất lành

Người nương thân, cỏ cây trổ hoa đơm trái,

Chim, sóc, côn trùng... đêm ngày lừng tiếng hoan ca

Một thời vòi vọi bờ đông, sừng sững non đoài, cao vút

Nào ai hay, có khi cũng hiện tướng suy tàn!

Nước cạn, đất khô, sâu mọt đục khoét

Từ rễ đến ngọn e chừng đã mục ruỗng

Cũng đành: đại bàng soải cánh tha phương, người hiền lánh mặt

Những người hiền đã từng đánh đuổi kẻ hung hăng

Đã từng uy phong chống giặc ngoài lấn hiếp

Nhưng không biết đối sách nào với loài sâu mọt bé tí

Cũng đành: ẩn tích non cao, khuất thân rừng thẳm

Có khi làm kẻ không nhà, du hành qua những phố thị

Lắng nghe hơi thở sinh dân

Quặn đau tiếng khóc muôn loài…

Có khi băng rừng vượt biển, làm kẻ tha hương

Lao đao sống gửi quê người, mà lòng nào nguôi

Nhớ nước, thương non, xót dân tình khổ lụy

Vời vợi đôi bờ biển lớn

Canh cánh quê nhà đoái trông

 

Này anh này chị này em

Nước đục còn dùng được không?

Nước nhục lấy chi mà rửa?

Tôm cá, chim trời, cây cỏ chết

Rồi người sẽ chết dần mòn trong năm tháng nào đó

Biển, đất hoang vu

Làng quê quạnh vắng

Còn ai ghi lại tang thương nầy!

 

Ngoắc ngoải chờ ai cứu vớt

Lây lất tạm sống từng giây

Biển rộng không dung được cá

Thì đất nầy chứa chấp những ai!

Quê nhà rợp cả rừng cờ

Hay máu lệ trải khắp non sông!

Người đi, kẻ ở nay cùng một phận: LƯU VONG!

Làm người xa xứ, hoặc lạc loài trên chính quê hương mình.

 

Hỡi anh chị em, hãy tự hỏi

Còn lối thoát nào cho chúng ta?

Cây nghiêng bờ đông, cành gẫy bờ tây

Bão giông đã tận một phương nầy

Biển mất, đất mất, ta còn gì để mất!

Ngồi xuống cùng nhau, mở rộng đôi tay trần

Mặc định một lần: không làm kẻ lưu vong nữa

Quê nhà là đây:

Trong tiếng nói, trong con tim đồng điệu

Hãy nói cùng nhau, hãy đập cùng nhau

Trang sử nầy!

 

 55- bao chanh phap so 55

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/09/2020(Xem: 18394)
Ngày Rằm Tháng Bẩy Đại Lễ Vu Lan Con Thắp Nén Nhang Gửi Nhớ Về Trời Vô cùng Nhớ Mẹ ! Con ngồi lặng lẽ Con ngồi rất lâu Con nghĩ gì đâu !
05/09/2020(Xem: 18103)
Sớm ra Biển, Thấy đàn Chim bay lượn Đàn Hải Âu sung sướng rỡn mây trời Con bỗng dưng, Nhớ Mẹ! Mẹ ơi !
04/09/2020(Xem: 11021)
Ngày Rằm tháng Bảy đã qua Với bao phẩm vật hương hoa cúng dường Hiềm sợ Covid lây lan Vắng nhiều Phật tử mọi năm về Chùa
04/09/2020(Xem: 8386)
À... á... ru hời... ơi hời ru... Con ơi hãy ngủ cho say nhé! Xanh lá Xuân con, Mẹ cội Thu Lớn lên hãy nhớ lời ru Làm người chớ để thiên thu chê cười...
04/09/2020(Xem: 9404)
Cha ơi ! Con đã thấy Con đã khóc bao đêm vì đã THẤY! Cha vẫn cạnh bên khi con phạm sai lầm, Dù hình hài lìa xa đã mấy chục năm Nhưng thể phách tinh anh đánh tâm con rất KHẼ!
04/09/2020(Xem: 8990)
Tri Ân từng khoảnh khắc Phải chăng ngày ngày cần vài khoảnh khắc ! Tri ân vào đời với đủ lục căn , Dũng mãnh kiên trì vượt những khó khăn , Trưởng thành đúng lời mẹ cha dạy bảo . Khoảnh khắc nào nhận ra điều toàn hảo! Đến từ người ân ...làm Bồ Tát khuyên ta , Ô kìa ! Thấy chăng vũ trụ quả bao la . Nhưng sự tương giao nhiệm mầu kỳ diệu !
30/08/2020(Xem: 13753)
Bạn đồng đạo thường cười chê “MÊ TÍN “ Bao năm rồi lệ vẫn giữ ...cúng cô hồn Cháo, bánh chè xôi tươm tất thật ngon Mời người âm ....đang lang thang về ẩm thực!
30/08/2020(Xem: 22030)
Dâng dòng thơ Đạo an vui Nhiệm mầu pháp giới Mẹ cười mỉm chi Câu kinh gửi gắm trang dài Âm ba vi diệu một ngày Mẹ nghe Chuyện xưa ân nghĩa dâng về Rộn ràng xúc cảm, vắng hoe nỗi buồn Chữ Hiền, chữ Nhẫn, chữ Thương Thi ca bát ngát Mẹ thường gửi trao Từng câu ai điếu nghẹn ngào Từng lời từ ái dạt dào cho con Muôn vàn hương sắc ngời loang Là muôn vàn ý mãi còn đọng lưu Dâng dòng thơ ẩn chữ Tu Mẹ cười một nụ thiên thu nhẹ nhàng.
30/08/2020(Xem: 15404)
Viết về tập thơ “Cuối Đời Lọc Những Tinh Sương” của thi sĩ Tâm Tấn Tu nhà năm mấy tuổi đầu Lẽ huyền chưa đạt thâm sâu Bến Bờ Chừ nương cảnh chợ sống hờ Thử xem nhẫn nhục còn chờ những chi? Niết Bàn – Địa Ngục bất ly Ngoài-trong cánh cửa có gì đâu xa: Mở thương cảnh loạn Ta Bà Khép Tâm tịnh lại ấy là Chơn Không.” (Tâm Tấn, Đêm Huyền)
29/08/2020(Xem: 11477)
Khó đi Cha dắt con đi Đường trần Huyễn Thực còn đầy nợ duyên Nước kia đục cứ đánh phèn Đồi cao đá cứng chân mềm nhẹ qua Khó đi Con cứ gọi Cha Cho vần thơ thổi để mà diều bay Tiếng đàn giải chuếnh choáng say Nụ cười sảng khoái Nắm tay ấm tình Khó đi vì lối gập ghềnh Cha Con