Hãy nhìn lại (thơ)

05/05/201618:29(Xem: 9851)
Hãy nhìn lại (thơ)

ca chet hang loat

HÃY NHÌN LẠI


Khắp thế giới môi trường đang ô nhiễm

Riêng Việt Nam cá cứ chết dài dài

Hết Đồng Nai (Vedan) nay Vũng Áng đại tai (Famosa)

Cá không chết chắc Người phải trả giá ?

 

Lo mưu sinh không kể gì nhân quả

Lợi riêng mình hại chúng chẳng quan tâm

Vì “tự tư tự lợi” mãi sai lầm

Phá hết rừng nay nhiễm ô biển cả !

 

Trong lòng đất tài nguyên nhiều khôn tả

Đã cạn dần khai thác chẳng nương tay

Sống hôm nay nhưng cái chết từng ngày

Đang đến với những người đầy tham vọng

 

Do con người đang giết dần sự sống

Hãy ngừng tay đừng phá hoại môi trường

Sống “ít muốn” chia sẻ lắm tình thương

Luôn “biết đủ” đang chan hòa hạnh phúc

 

Nước Bhutan mọi người đang thán phục

Sạch môi sinh giữ xanh mãi rừng già

Dân hạnh phúc đó mục đích quốc gia

Ít ô nhiễm nghỉ ngơi trời trong sạch

 

 

Nước Việt Nam oai hùng đầy kiêu hảnh

Bốn ngàn năm văn hiến sử vang danh

Ai cũng mong đất nước mãi trưởng thành

Nhưng hạnh phúc phải là điều nghĩ lại !

 

Theo vật chất hay tâm linh cần phải ?

Sống hài hòa thân thiện với thiên nhiên

Tuy bất khuất nhưng tâm tánh thiện hiền

Nhờ Phật Giáo cho dân tu thập thiện

 

Lòng từ bi trí tuệ luôn phát triển

Dân tộc ta chí nguyện rất kiên cường

Trần Nhân Tông giúp đất nước an khương

Tống Nguyên Mông ba lần đều chiến thắng

 

Giáo lý Phật dạy con người ngay thẳng

Dựa vào dân vũ trụ sống hòa cùng

Đơn giản thôi phụng sự cho của chung

“Hãy nhìn lại” để sống cho xứng đáng !

 

Những ngày tịnh dưỡng, nhưng không khỏi chạnh lòng, khi nghe quê hương, môi trường đang bị ô nhiễm. Cá hôm nay chết là một sự cảnh báo cho mọi kế hoạch phát triển công nghiệp, nếu không để ý đến bảo vệ môi trường, tất cả đều phải trả giá rất đắc, có thể bằng cái chết của đồng bào và sự hủy hoại môi sinh trên bình diện quốc tế. Tội lỗi nầy rất lớn, quả phải trả cũng rất ư là tồi tệ và khốc liệt. Rất mong những người có lương tri và trách nhiệm với dân tộc cũng như nhân loại “HÃY NHÌN LẠI”, “bảo vệ thiên nhiên” để cứu sống được muôn loài, trong hiện tại và tương lai.



An Lạc thất , ngày 5/5/2016

Thích Viên Thành





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2017(Xem: 12249)
Từng phút mây trôi cảnh đẹp trời Nhân sinh tạm bợ sống trên đời Thiện ác do tâm ta tạo tác Nhân quả ngàn đời chẳng sót rơi .
11/02/2017(Xem: 17012)
Tập Thơ Ngọa Bệnh Ca của Ni Sư Thích Nữ Trí Hải
11/02/2017(Xem: 12782)
Nhà vua trẻ lên ngai vàng - Bèn truyền ngay lệnh cho quan đại thần - Phải đi khắp chốn xa gần - Bao nhiêu triết lý sưu tầm về cung
08/02/2017(Xem: 13000)
Phật không cần ai cúi lạy xin - Cúng van cầu khấn vái linh đình- Mong cho tài lộc quyền cao chức - Mà chẳng hành trì quán niệm kinh .
07/02/2017(Xem: 20650)
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta Phải chăng thị hiện đó mà Mười phương là một – Một là mười phương Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh… Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
07/02/2017(Xem: 11122)
Đạo là con đường sáng Là sức mạnh nguồn tâm Phá tan màn u tối Vượt thoát mọi mê lầm .
05/02/2017(Xem: 13871)
Lái buôn tên gọi Tàu Dư Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng Đi xa, đến một xóm làng Bán buôn quen biết đã hằng bao năm Vì chàng tính chẳng khó khăn Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
04/02/2017(Xem: 11205)
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này) Một ngày theo dấu Phật đi Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo Một ngày pháp thí mang cho Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
04/02/2017(Xem: 18214)
oOo Quanh đây Đồi tiếp mười đồi Tiếng chim quen lạ Của loài tha hương Lối đi Bích Ngọc phi thường Lung linh giòng nước Ngàn phương mười hồ
03/02/2017(Xem: 11973)
Kẻ lữ hành thoáng qua Dừng lại rồi đi xa Gập ghềnh qua vạn ngã Biết bao giờ nhận ra ?