Giải Thoát (thơ)

23/04/201620:29(Xem: 15021)
Giải Thoát (thơ)

GIẢI THOÁT 

hoa-sen-vo-thuong
Giải thoát là cởi buộc ràng

Vẫn nơi Trần Thế hiên ngang xử hành

Lục căn nguyên thuỷ cao thanh

Tiếp xúc vạn pháp nào dành biệt phân

 

Mắt thấy Sắc chẳng ân cần

Tai nghe Thanh trổi dự phần thích chi !

Mũi ngửi Hương đến rồi đi

Phan duyên không dính lấy gì bận tâm

 

Lưỡi nếm Vị đâu trồ trầm

Thân mà xúc chạm hở hăm bao giờ !

Ý không Tư tưởng vẫn vơ

Thế là "Giải Thoát" chực chờ ngay thôi

 

Cảnh khó không thể buộc rồi

Thuận duyên cũng chẳng xăm xôi vui mừng

Lời Kinh Phật dạy tuyên xưng

Tuỳ nghi hành xã chẳng dừng trụ đâu

 

Chấp Ngã chấp Pháp mới rầu!

Thiết tha Tứ Tướng biển dâu não phiền

Chớ cho Tam Độc luân phiên    ( Tham Sân Si )

Chủ trì sai sử lộng quyền xưa sau 

 

Tỉnh giác tâm thái tươi màu

Ứng cơ tiếp vật trước sau am tường

Với người hoà ái mến thương

Với mình chuyển hoá tư lương phước lành

 

Phát huy bản thể tinh anh  ( Tánh Phật )

Đời Người ý nghĩa thiện hành ổn an

Buông chấp mắc, cởi buộc ràng

Sống đời giải thoát thênh thang nẽo về  ( Quê Chơn Tánh )

 

Quảng An Houston, Tx

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/07/2011(Xem: 15602)
Mùa vu lan đến Thấy bâng khuâng lòng con nhớ mẹ Buổi ngày xưa tảo tần hôm sớm Một nắng hai sương...
11/07/2011(Xem: 17172)
Đầy vơi con nước kinh thành Mù sương vẽ mãi bức tranh cội nguồn Hoàng cung dõi ánh trăng sương...
07/07/2011(Xem: 68357)
“Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”
03/07/2011(Xem: 15472)
Đất ơi, ngươi xinh đẹp biết bao, và siêu phàm biết mấy! Hoàn hảo biết bao khi ngươi vâng lời ánh sáng...
03/07/2011(Xem: 19227)
Một ngày rồi ta, trả Hơi về Gió Một ngày rồi ta, trả Thân về Đất Một ngày rồi ta, trả từng hạt Nước Cho những dòng Sông.
03/07/2011(Xem: 19051)
Trăm năm mặc chuyện có, không; trên đầu chữ Phật trong lòng chữ tâm; Gương huyền chiếu giữa tòng lâm...
27/06/2011(Xem: 13942)
Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch...
25/06/2011(Xem: 13310)
Ai đem nước đổ ra sông Để cho con nước bềnh bồng trôi đi Nước kia có tội tình gì Đừng buôn đừng bán đừng vì lợi danh