Tự tình với nghề (thơ)

11/03/201622:19(Xem: 13038)
Tự tình với nghề (thơ)

Tự tình với nghề

 

Đứng lên gắn bó với nghề
Gác vai ngọn bút chàng hề tung tăng
Ngủ vùi ác mộng bao năm
Chợt choàng mắt dậy vung văng với đời
Thênh thang đường rải tiếng cười
Mênh mang dòng sống khóc lời sẻ chia
Một mình thổn thức với khuya
Một mình rạo rực đi, về sớm mai
Bút đâm, cọ ngoáy miệt mài
Xưng danh, ký hiệu khoe tài hiên ngang
Say sưa múc ánh trăng vàng
Lên non xuống biển vênh vang lạc đường
Một chiều đầu đã điểm sương
Giật mình ngoảnh lại gẫm buồn nghiệp duyên
Đã từng hí hửng đứng lên
Thì nay ngồi xuống tịnh thiền soi tâm
Bút xưa tay vẫn nắm cầm
Bỏ thương vương tội, âm thầm niềm đau
Bàn hoàn thời thế bể dâu
Quay về nẻo Đạo nhiệm mầu mà đi
Đường xa ngoảnh lại làm gì
Từng giây tự tại, từng ngày an vui
Ta cùng với bút thảnh thơi
Tận khi giấy hết, không lời gieo buông.

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

VBC tacnghiep

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 9021)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 8325)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 9739)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 7998)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 9327)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 7729)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 13220)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 9473)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 6111)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút