Đừng tưởng Ta là (thơ)

06/03/201607:07(Xem: 14812)
Đừng tưởng Ta là (thơ)

phong canh dep
Đừng Tưởng Ta Là


Đừng tưởng ta là gò đất đó
Có cặm mộ bia ngày tháng tử sinh
Cùng cỏ cây tiêu dao ca hát
Nhật nguyệt vần xoay tâm cảnh tịnh minh

 

Đừng tưởng ta là bình tro đó
Huyễn hoặc im lìm trên kệ tủ âm linh
Nơi tháp miếu chập chờn ảo hoá
Một thoáng bụi hồng lai vãng lặng thinh

 

Đừng tưởng ta là hương khói đó
Rong ruổi thẩn thờ hòa quyện bâng quơ
Trong bóng tối an nhiên ngời tỏa
Ngát đẹp màu hỷ lạc huyền cơ

 

Đừng tưởng ta là danh tước đó
Mảng bọt bèo che mặt nước tĩnh yên
Như  nón chụp lên Vô Kiến Đảnh
Đâu phủ nhòa vô tận thiên thanh

 

Đừng tưởng ta là di ảnh đó
Nhoẻn nụ cười xinh mộng ngày qua
Có hoài niệm người xưa bóng cũ ?
Cứ an bình diệu thể tâm hoa !

 

                                               Khánh Hoàng

matdongho_600Nhẹ Nhàng Năm Tháng 

Ta đến thăm em một rừng hoa bướm
Có cá lia thia lướt thướt trong bồn
Có gà trống ngoài sân rảo bộ
Nghênh ngang mảnh vườn cả cõi giang sơn !

Có tiếng dế cánh phồng vang tiếng gáy
Theo bước chân lão trượng lướt trên cầu
Chập chờn huyễn mộng nương sóng vỗ
Dòng chảy v
ô hình  vi diệu biển dâu !

Ta vẫn đến dù em có ngóng
Hay không còn với thành ý sạch trong
Chẳng cần lưu tâm theo bóng gà tiếng dế
Xá gì đâu chút thanh sắc bận lòng !

Ta cứ nói hoài lời  không dính dáng

Như chỉ thầm thì vài nhịp hoan ca
Gửi đến trời xanh mây trắng bao la
Cùng hòa vui theo nhẹ  nhàng  năm  tháng !
 

                                              Khánh Hoàng

                                    Plano _  March  05, 2016

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2017(Xem: 14037)
Nam sinh mà đánh lộn đã khó coi Nữ sinh mà đấm đá nhìn sao được Thời đi học là cái thời đẹp nhất Tuổi học trò là cái tuổi Thần Tiên Sao các em vội đánh đổ lãng quên Hãy nhớ nhé đừng gây ra thêm nữa
20/10/2017(Xem: 16178)
Áo trắng thương thương tuổi học trò Bay bay trước gió thật nên thơ Long lanh giọt nắng loan trên áo Kết nụ thần tiên dệt mộng mơ
20/10/2017(Xem: 12787)
Kính dâng Ôn Thật Tánh, Chùa Bửu Lâm, Xã Suối Trầu, Long Thành (hình tác giả chụp với Ôn cuối tháng 9-2017) Bửu Lâm thiền tự giữa xóm thôn Ba tám năm trời sáng tối hôm Hình ảnh Ôn thường hay quét lá Một mình lặng lẽ ngắm hoàng hôn . Tôi đã vào ra biết bao lần Suối Trầu hẻo lánh lá xanh dần Nước xuôi chảy mãi theo ngày tháng Hoà khói hương cùng tiếng khánh ngân . Thật Tánh thiền sư tóc trắng bay Ngài vẫn một mình sống tại đây Xuất gia nhập đạo mười ba tuổi Giáo hoá dân làng tánh thẳng ngay .
19/10/2017(Xem: 16460)
Nói cùng các em học sinh sinh viên Tuổi học đường là lứa tuổi Thần tiên Ghế nhà trường mài nhẵn để tiến lên Tà áo trắng nhuộm màu thơm phấn mực Cha mẹ trả biết bao nhiêu khổ cực Cho các em đi học để nên người Vào tương lai trên khắp nẻo trường đời Tạo cuộc sống giữa muôn đường vạn lối
19/10/2017(Xem: 23704)
Truyện thơ: Hoàng Tử Khéo Nói và Con Thủy Quái, (thi hóa, phỏng dịch theo bản văn xuôi PRINCE GOODSPEAKER AND THE WATER DEMON của Ven. Kurunegoda Piyatissa & Tod Anderson) , Ngày xưa có một ông vua Trị vì đất nước rất ư công bằng Cạnh bên hoàng hậu đoan trang Vua yêu, vua quý, chứa chan hương tình. Thế rồi hoàng hậu hạ sinh Một trai kháu khỉnh đẹp xinh vô cùng Nhà vua sung sướng vui mừng Nghĩ suy chọn lựa tìm đường đặt tên Mong cho con lúc lớn lên Vẻ vang ngôi vị, êm đềm tương lai Vua bèn đặt tên con trai Hoàng tử Khéo Nói, nhiều tài mai sau.
14/10/2017(Xem: 11875)
Mộng Làm Phật (thơ) Thích Minh Hội, Sống ngày từng phút vui tươi. Cũng như hoa nở khắp trời yêu thương. Về đêm tâm nguyện nhất thành, Lúc say yên giấc an lành chơn tâm. Mộng sâu Phật cảnh hiện rành. Oai nghi như Phật dần thành mai sau.
13/10/2017(Xem: 13364)
Xa vắng lâu nay trở lại nhà Nhìn lên di ảnh dạ xót xa Quỳ bên mộ mẹ, con thổn thức: Mẹ đã đi rồi, đi thật xa !…
12/10/2017(Xem: 21737)
Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
12/10/2017(Xem: 12604)
Một Buổi Chiều Nhớ về một buổi chiều đến thăm Ôn Tuệ Sĩ. Sài Gòn chợt nắng gió hiu hiu Tôi đến thăm Ôn một buổi chiều Phố phường khói bụi người qua lại Xe cộ bên đường rộn tiếng kêu.
11/10/2017(Xem: 12277)
Ánh nguyệt lung linh rọi xuống hiên, Thênh thang rảo bước có chi phiền. Già lam huân tập khai tâm lớn, Tứ chúng tròn tu sáng bạn hiền. Niệm chánh soi cùng đâu luẩn quẩn, Lòng an chiếu khắp chẳng chao nghiêng. Như như gốc pháp nguyền qui hướng, Khua rã trầm luân tiến mãn viên.