Rộn ràng chuông mõ ê a Cuối năm các Tiểu vào nhà đón Xuân. Không kim tiền lộc mà mừng Lòng vui nghinh tiếp giở từng trang xem Chùa chiền mấy bóng thân quen Tân niên thọ phúc cửa Thiền gửi ban Khuyến Tu nhắc nhở Lời Vàng. Hồi kinh câu kệ ngân vang ấm nhà!
Đã là người Việt Nam hẳn không một ai lớn lên mà không khắc ghi trong tim hình ảnh
hương vị ngày Tết cổ truyền: sắc đỏ phong bao lì xì, màu xanh mơn mởn bánh chưng bánh tét,
củ kiệu, dưa hành… và nếu như người dân ở miền Bắc chăm chút cho những cành đào đỏ thắm,
thì ở miền Nam, màu vàng chói như ánh mặt trời của hoa mai lại chính là dấu hiệu báo hiệu tết đến, xuân về.
Vùng kia có một ông tăng
Giỏi nghề họa sỹ nên thường vẽ thuê
Tiền công tính đắt khỏi chê
Khách hàng trả trước, khó bề thiếu ông
Mọi người vì thế đồng lòng
Đặt ông danh hiệu khắp vùng truyền lan:
"Nghệ nhân bần tiện, tham lam"
Ông nghe nhưng chẳng để tâm muộn phiền.
Mai nở đào tàn chuyện thế gian
Người tu tự tại cảnh thanh nhàn
Vui xuân buông xả nơi phiền não
Đón tết không quên chốn niết bàn
Bính Thân từ giả nhiều hy vọng
Đèn tâm thắp sáng xoá vô minh
Mắt tuệ mở toang chuyển vọng tình
Xót kẻ bỏ "Chân", rong bắt bóng
Thương người quên "Thể", ruỗi theo thanh
Chân tâm trực nhận, lìa điên đảo
Bản thể thường hay, bặt tử sinh
Vạn nẻo đi về ngời Bát Nhã
Hoa ngàn cỏ nội lắng nghe kinh...!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.