Cáo Tật Thị Chúng (thơ)

05/02/201618:49(Xem: 16641)
Cáo Tật Thị Chúng (thơ)
hoa mai 1

 
告 疾 示眾  - (滿覺), (1052-1096)

春去百花落
春到百花開
事逐眼前過
老從頭上來
莫謂春殘花落盡
庭前昨夜一枝梅


Cáo tật thị chúng (Mãn Giác Thiền Sư)

Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.

Nhân bệnh dạy chúng
   Mãn Giác Thiền Sư

Xuân qua xuân lại mấy lần
Hoa Xuân rơi rụng cũng ngần ấy thôi
Xuân là tất cả đất trời
Trăm hoa đua nhụy đón mời Xuân sang
Cuộc đời như thể mây tan
Trải qua mọi cảnh cung đàn biệt ly
Người xưa đâu qủan sá gì
Dẫu cho tóc bạc không vì xôn xao
Xuân đi ai bảo xuân nào
Hoa kia còn mãi trôi vào không trung
Cành mai một nhánh trùng phùng
Đêm qua sân trước như chừng nở hoa.
           Thích Như Điển dịch



題都城南莊 (崔護)
去年今日此門中 
人面桃花相映紅 
人面不知何處去 
桃花依舊笑東風 
 
Đề Đô Thành Nam Trang ( Thôi Hộ)

Khứ niên kim nhật thử môn trung 
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng 
Nhân diện bất tri hà xứ khứ 
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.

Nam Trang ở Thành Đề Đô
      Thôi Hộ

Năm qua còn lại những gì
Ngày nay trước ngõ còn ghi lối mòn
Lòng người như nét xuân son
Hoa Đào tươi thắm mãi còn đâu đây
Cho hay nhân thế xưa nay
Ở đâu rồi cũng chốn nầy bình yên
Hoa Đào vẫn cứ như nhiên
Mỉm cười gió thỏang từ miền Đông sang
           Thích Như Điển dịch
 
  
 
 有空

作有塵沙有,
為空一切空。
有空如水月,
勿著有空空。
 
Hữu không
Tác hữu trần sa hữu,
Vi không nhất thiết không.
Hữu, không như thuỷ nguyệt,
Vật trước hữu không không.

Từ Đạo Hạnh Thiền Sư( ?-1127)



Có không
Từ Đạo Hạnh Thiền Sư ( ?-1127)

Làm sao hiểu  được có, không?
Có kia cũng chỉ một phần trần sa
Không kia, không cả Ta Bà
Mọi nơi, mọi cảnh đều là Chân Không
Có không ta chẳng nặng lòng
Trăng kia, nước nọ cuối giòng cũng không
Chớ nên dính mắc vào trong
Có không, không có, đâu vòng tử sinh.

Thích Như Điển dịch
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/08/2021(Xem: 13276)
Lắng lòng nghe tiếng pháp âm Thượng tọa Nguyên Tạng tận tâm trao truyền Ngoài kia dịch bệnh triền miên Khẩu trang che mặt chẳng nhìn thấy nhau Vui thay phép Phật nhiệm màu! On- lai nghe pháp tìm cầu Thầy trao, Nói cười chia sẻ nhìn nhau Nương thuyền Bát Nhã mau mau tìm về Cùng nhau thoát khỏi bờ mê Tìm về bến giác, Tào Khê suối nguồn.
09/08/2021(Xem: 15118)
Tái ngộ lìa xa giữa nẻo nầy, Anh về cõi lạc ngắm đường mây. Dương trần mấy chặng mà thêm nản! Chuyện thế bao điều dẫu lả vây! Úc Đại nhà cao tình chẳng vãn, (*) Lồ Ô mái tạm nghĩa luôn đầy. (**) Bây giờ vạn nỗi nay đà gác, Rũ hết trầm luân cảnh Phật bày…
08/08/2021(Xem: 35293)
QUAN ÂM THỊ KÍNH Truyện Thơ: Tâm Minh Ngô Tằng Giao Tranh Minh Họa: Hương Bối LỜI NÓI ĐẦU Truyện “Quan Âm Thị Kính” không rõ xuất hiện từ thời nào và do ai sáng tác ra. Thoạt tiên truyện là một khúc hát chèo gồm nhiều đoạn, với ngôn từ rất bình dị và tự nhiên, rõ ràng là một khúc hát của dân quê, của đại chúng. Về sau mới có truyện thơ “Quan Âm Thị Kính” xuất hiện, được viết bằng thể thơ “lục bát”, mang nhiều ý nghĩa thâm thúy của cả đạo Nho lẫn đạo Phật. Người ta phỏng đoán rằng tác giả chắc phải là một người có học thức.
06/08/2021(Xem: 10489)
Người về Tựa dáng dừa xanh Trời cao Đất rộng Biển tình mông mênh
06/08/2021(Xem: 8301)
Mệt nghỉ hơi đâu cố ráng hoài Không chừng mang tiếng đứa loi nhoi Lên non khấn ước gom cành lá Xuống phố cầu tìm nhặt bắp khoai
06/08/2021(Xem: 10581)
NHẬT nguyệt viên minh soi nhất trạo SANH độ Pháp hoằng giữ nguyện tâm TỪ bi hỷ xả dương chánh đạo HƯƠNG hạnh tỏa ngời bước hành thâm.
06/08/2021(Xem: 8638)
Thỏng tay vào chợ, chợ trống không Vòng vây phong tỏa hết vui đông Sứ giả Như Lai thân khứ đáo Tâm từ cứu khổ nguyện gánh gồng...
06/08/2021(Xem: 7699)
Cùng tôi Ngoái lại Giật mình Giật mình ngoái lại nhớ mình ngày qua
05/08/2021(Xem: 13120)
Tự tay trồng được rau xanh, Vừa xanh, vừa sạch, ngon lành yên tâm. Mới hôm nào, mới gieo mầm, Hôm nay thu hoạch, quả mầm là đây. Để hạt mà trở thành cây, Nhờ duyên với đất, ngày ngày nắng mưa. Quả nổ không sớm thì trưa, Gieo nhân gặp quả, phải vừa chữ duyên.
02/08/2021(Xem: 10404)
Về đi thôi mẹ già đang trông đợi Nơi Sài thành con ướt đẫm nắng mưa Đường hun hút bụi mờ thân vạn dặm Con sẽ về bên mẹ chốn quê xưa