Về Trong Tỉnh Thức

25/01/201610:46(Xem: 20887)
Về Trong Tỉnh Thức

blank

Namo Sakya Muni Buddha

 

Quán Niệm về Cái Chết

Thi thoảng trong đời chúng ta nên suy nghiệm về cái chết.  Đúng ra, chúng ta nên 

nghiệm về nó hàng ngày. Đức Phật khuyên nên nghĩ về cái chết thường xuyên ( Maraṇānussati )

 vì làm vậy có nhiều cái lợi.Chúng ta hãy xem suy nghiệm về cái chết thì được lợi như thế nào. 

Trước tiên, chúng ta cần nói rõ rằng suy nghiệm về cái chết không có nghĩa chúng ta phải trở nên buồn rầu,

 sợ hãi, bệnh hoạn, hoặc ngã lòng, chỉ muốn tự tử. Không, trái lại khi nghiệm một cách  hiểu biết 

về cái chết chúng ta càng có thể sống một cách hiểu biết và từ bi hơn.

 

Thí dụ: Mỗi khi bực mình khó chịu, tôi thường suy nghiệm như thế này

 (nếu tôi không bị mất tỉnh giác lắm):  "Đời sống rất ngắn, ai cũng sẽ chết đến nơi.

 Vậy gây gỗ cãi nhau với người khác thì được ích lợi gì? 

 

Nổi cơn nóng giận thì được ích lợi gì? 

Hoàn toàn không được gì cả. Tốt hơn là mình nên giữ lòng bình an. 

Cãi nhau hay nổi nóng không giải quyết vấn đề, mà chỉ tạo thêm hận thù phiền toái"

Nghĩ như vậy giúp tôi nguôi lại, tự kiểm soát lấy mình không để bị cảm giác sai lôi cuốn, và quan hệ

 với người khác nhẹ nhàng khéo léo hơn. Đương nhiên điều này không phải luôn luôn dễ làm và đôi khi 

(có lẽ rất nhiều khi) tôi quên đi và bị vướng vào những đại ngôn và xúc cảm quá mức, nhưng khi tôi đã 

tự nhắc được mình về sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự phi lý của việc nổi nóng, tôi nguôi lại và ăn nói với

 sự dịu dàng và tự chế. Cũng vậy, khi tôi bị kích động hoặc lo lắng về một chuyện gì đó, tôi tự hỏi:

 

"Lo lắng bồn chồn có được ích gì?

Cuộc đời sẽ trôi qua và cái chết chờ đón tất cả mọi người. Không ai trên thế giới này có thể 

thoát được cái chết. Cái chết làm bình đẳng tất cả mọi người. Do đó, khi còn sống thì tôi nên sống 

cách tốt nhất mà tôi có thể làm được, tức là sống theo đạo pháp, sống với tỉnh giác, sống từng giây

 phút một, từng ngày một, làm hết sức của mình cho ngày đó".Nghĩ minh mẫn như vậy, thì tôi sẽ bỏ 

qua mọi lo lắng và sống một cách nhẹ nhàng hạnh phúc hơn.

 

Hơn nữa, chúng ta có thể suy luận rằng: "Dù có lo hay không lo, tất cả chúng ta đều sẽ già và chết. 

Vậy thà chúng ta già mà không lo lắng thì chẳng hay hơn không!" Đó là điều sáng suốt hơn. 

Không ai có thể chối cãi sống không lo là sướng.  Ngược lại lo nhiều làm chúng ta rút ngắn tuổi thọ,

 gây thêm bệnh và chết sớm. Nghĩ được như vậy cũng giúp chúng ta bỏ qua mọi lo lắng và 

sống hạnh phúc hơn. 

 

Do vậy, suy nghĩ về cái chết một cách hiểu biết thì chúng ta càng bao dung nhẫn nại hơn, 

tử tế dịu dàng hơn, đối với bản thân chúng ta cũng như đối với người khác. Và rồi chúng ta cũng ít 

bám víu vào của cải vật chất, ít tham lam hơn. Vâng, khi chúng ta nhận rõ sự ngắn ngủi của cuộc đời, 

và cho dù chúng ta tích lũy của cải được bao nhiêu, khi chết chúng ta cũng chẳng mang theo được một xu, 

thì chúng ta sẽ ít tính toán hơn. Chúng ta có thể nới lỏng ra và bắt đầu hưởng trọn niềm vui chia xẻ và 

ban bố, yêu thương và quan tâm người khác. Chúng ta sẽ nhận ra rằng cuộc đời không phải chỉ là

 tích lũy dành dụm của cải. Chúng ta sẽ thích rộng rãi hơn, chia xẻ và đem niềm vui và hạnh phúc đến 

cuộc đời người khác. Mang lại niềm vui và hạnh phúc đến cho người khác chính là cái làm cho 

cuộc đời có ý nghĩa và đẹp hơn. Đó mới là điều quan trọng. 

 

Lòng thương yêu và trắc ẩn có thể mọc chồi và nở hoa trong chúng ta giống như một cây đầy hoa đẹp. 

Chúng ta có thể trở thành những con người thật sự tốt đẹp đầy lòng từ bi, đáp ứng bằng cả con tim 

mà không phân biệt sắc tộc, tôn giáo, địa vị xã hội, v.v… Cuộc đời chúng ta sẽ có thêm ánh sáng mới

 và chúng ta có thể nói mình thật sự hạnh phúc và nhân bản. Và khi cái chết đến chúng ta sẽ không có

 gì ân hận. Chúng ta có thể chết một cách hạnh phúc và an bình, với một nụ cười trên môi.

 

S không bun nhng bui chiu

Khi mình đã Sng rt nhiu.. ban mai..

Như Nhiên -(Yêu và Chết)

 

blank

Về Trong Tỉnh Thức 

 

Em đng mãi loay hoay tìm ch đng

Cn hi mình rng: '' phi Sng làm sao? ''

Vn có đy, nhng người trong thm lng

Cúi xung tn cùng mà hn li thanh cao!.

 

Đi lm lúc vui cũng làm ta khóc,

Mà bun tênh.. vn khiến r môi cười?

Hnh phúc đến t nhng điu bình d

Trong chp chùng mưa nng, gia bun, vui..

 

Đi đau kh vì biến thành nô l

Cho '' hn ma bóng quế '', nhng phù hư..

- Người nghèo khó du tin rng bc b

Còn ta giàu dù.. túi chng mt xu.

 

Em đng mãi đi xa tìm hnh phúc

Hãy yên ngi nhn din chung quanh..

Có đôi lúc thiên đường và đa ngc

Ch cách nhau bng mt si tơ mành..

 

Đi b kh - ta có quyn không kh

Thân buc ràng, ai nht được hn mây?

Lòng thanh thn nim vui tìm bến đ

Kh vì ưa ước hn kiếp lưu đày.

 

Thôi đng mãi băn khoăn tìm l sng

Lý tưởng là... tưởng có lý thôi em!

Sng Tnh Thc gia chp chùng o mng

Hnh phúc theo hơi th đến bên thm...

Như Nhiên - (Thích Tánh Tuệ)

 nirvana flowers blossom bloom flowers gif

x_3b9851b7 photo x_3b9851b7.gif

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/11/2010(Xem: 9971)
Cảnh Thiền Thích Tâm Ngoạn Ngôi chùa đẹp ở phương xa Có thầy phục vụ vị tha ân cần Vui lòng thiện tín xa gần Một trời hạnh phúc, một lần viếng thăm
14/11/2010(Xem: 17806)
Thúy Kiều, con của viên ngoại họ Vương, người ở Bắc Kinh. Nàng yêu kiều diễm lệ, có một thái độ phong lưu, tính thích hào hoa, thích âm luật...
12/11/2010(Xem: 17363)
Đông tàn, tuyết rụng, ánh trời quang Cảnh vật dường như mới điểm trang. Cây cỏ thắm tươi... hoa nở đẹp
08/11/2010(Xem: 20444)
Đức Phật dạy các con phải tự độ Thường ngày đêm y giới luật tu hành Tham nhiễm rời giải thoát như trăng thanh Y pháp Phật tu hành tất giác ngộ.
07/11/2010(Xem: 12914)
Thổ Man Đầu xưa nay vẫn vậy Ngoài thành kia vùng vẫy ra sao Làm cho cây cỏ tiêu hao Thành kia vẫn thế biết bao tháng ngày Người ăn uống xưa nay vẫn thế Chỉ bày trò dâu bể ai hay Chớ chê sanh tử đường ngay Bao nhiêu vị đắng lẫn cay thấm dần.
06/11/2010(Xem: 30316)
Ẩn tu nào phải cố xa đời! Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi! Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
03/11/2010(Xem: 15428)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 16397)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 13425)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 17472)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…