Dắt nhau xuống giếng (Truyện Thơ năm Bính Thân)

09/01/201617:00(Xem: 11488)
Dắt nhau xuống giếng (Truyện Thơ năm Bính Thân)



monkey-7
DẮT NHAU

XUỐNG GIẾNG

(Truyện Thơ năm Bính Thân)

 

 

 

Xưa kia ở chốn núi rừng

Có đàn khỉ nọ khoảng chừng năm trăm

Họp bầy nô rỡn quanh năm,

Một hôm khỉ rủ nhau thăm bìa rừng

Có cây cổ thụ nhiều tầng

Mọc bên bờ giếng sáng ngần ánh trăng.

Giếng sâu. Dưới đáy nước trong

Trăng tròn in bóng bềnh bồng nổi trôi

Khỉ kêu: "Thôi chết! Nguy rồi!

Mặt trăng rơi xuống giếng khơi đây này

Phải mau tìm cách vớt ngay

Giúp đời khỏi cảnh đọa đầy tối tăm!"

Khỉ ta nhảy nhót lăng xăng

Xôn xao tìm cách cứu trăng khỏi chìm.

Hồi lâu, khỉ chúa loan tin:

"Tôi đà có cách! Anh em yên lòng!

Theo lời tôi! Mấy cũng xong!

Ta chung góp sức, mình cùng tiếp tay,

Tôi trèo lên bám cành cây

Một anh bám lấy đuôi này của tôi

Rồi anh khác lại bám đuôi

Cả đàn lần lượt nối dài tiếp nhau

Thả người xuống được giếng sâu

Vớt trăng dưới đáy lên đâu khó gì!"

Khỉ ta mừng rỡ kể chi

Cùng nhau theo diệu kế kia đã bàn

Bám đuôi nhau cả một đàn

Giếng sâu mò xuống, trăng vàng vớt lên

Nào ngờ nặng trĩu cành trên

Nhánh cây cổ thụ gẫy liền. Thảm thay!

Giếng kia rơi xuống cả bầy

Khỉ ta lúng túng, loay hoay nổi chìm,

Nào tìm ra được lối lên!

Nào ai cứu vớt khỏi miền nước sâu!

Khỉ ta chết hết còn đâu!

Thần cây cổ thụ ngâm câu kệ rằng:

"Trên cao vẫn có bóng hằng

Khắp nơi trần thế ánh trăng tràn trề,

Một con đã quá u mê

Tiếc thay cả lũ chẳng hề biết chi

Dắt nhau xuống giếng cùng đi

Để rồi chết thảm cũng vì dại ngu!"

*

Đời người lắm kẻ mê mờ

Khổ đau mà cứ ngỡ là sướng vui

Vô thường lẽ Đạo ai ơi

Cớ chi lặn lội mãi nơi muộn sầu!

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

(Thi hóa Truyện Cổ Phật Giáo)

 

__________________________________________

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/10/2024(Xem: 5439)
Trầm luân mơ giấc dị thường Đi hoang một thuở tà dương quên về Phù trầm mương đá bờ kênh Khát khao mạch suối trên ghềnh chiêm bao Trùng khơi muối mặn gọi nhau Đồng khô ruộng phước nhuốm màu sân si
10/10/2024(Xem: 9538)
Tại núi Linh Thứu Mở hội Pháp Hoa Mọi giới chúng sanh Tề tựu câu hội Vạn vật hân hoan Khoe sắc ban hương Tâm thần an lạc Sẵn sàng nghe kinh
09/10/2024(Xem: 5226)
Tháng mười rồi mà thu vẫn lang thang Dường mặc kệ, hạ miên man khắp nẻo Lá xanh um và màu trời trong trẻo San Jose, nắng chọc ghẹo phố phường! Thu sắp tàn, hạ đỏng đảnh vấn vương Trưa đổ lửa rót niềm thương quá đỗi! Miền Đông Mỹ đất trời đang giận dỗi Như quê nhà còn chìm nổi nạn tai.
09/10/2024(Xem: 4773)
Thích Ca Mâu Ni Phật Luôn nhắc nhở chúng sinh Phải Từ Bi Hỷ Xả Với đời và với mình. Giáo lý này còn gọi Là Tứ Vô Lượng Tâm. Bốn Vô Cùng, Vô Tận Của Cái Tình, Cái Tâm.
08/10/2024(Xem: 7388)
Cung đàn núi lạnh biển im Trăng treo hạt muối thả chìm đáy sâu Cánh chim sà xuống bóng tàu Hôm qua vĩnh viễn Ngày sau tương phùng Nốt thăng bi mẫn lưng chừng
06/10/2024(Xem: 5276)
Nghiệp nhân lành kết từ ngàn năm trước Thuận duyên sinh tươi nở cõi ta bà Hoa trái thơm tho sắc màu rực rỡ Cúi đầu đảnh lễ cúng dường Quán Âm. Đây lời thơ của con tim chân thật Cảm nhận từ pháp vũ đạo nhiệm mầu Tâm tịnh an lạc vừa mới khởi đầu Rất thánh thiện nguồn cam lồ vô tận.
06/10/2024(Xem: 6796)
Pháp quốc khai giảng Bậc Kiên Trên zoom toàn thể Lam viên đủ đầy Lòng anh chị Trưởng vui thay! Nhìn các em học tràn đầy mến thương Tương lai trên những bước đường Cấy trồng Sen Trắng được vươn thêm cành.
03/10/2024(Xem: 5251)
Những lời vàng trong kinh điển chuyển sang PDF Luôn sống cùng, lớn lên theo mãi thời gian Từ sáng tinh mơ, ngồi chăm chú theo âm vang Những pháp thoại đến từ năm cũ hòa với hiện tại Lời động viên, giải đáp giúp nuôi dưỡng mãi Sống để hạnh phúc hay tồn tại, hãy tự tìm ra Làm sao cho những ý tưởng ác là gió thoảng qua, Tạo thêm nhiều điều thiện biến thành châu ngọc Con đường ấy chỉ phải là Nghe, Đọc Để rồi rưng rưng hai hàng giọt lệ tri ân
02/10/2024(Xem: 8844)
Nguyễn Bá Chung cùng quê hương đại thi hào Nguyễn Trãi. Một sớm tinh mơ nào, vào cuối thu 1949, nhà thơ mở mắt chào đời nơi vùng quê Định Giàng, Đại Đức, cách chân núi Chí Linh, Hải Dương một đường chim bay. Khoảng giữa năm 1954, mới vừa 6 tuổi đã vội vã chạy theo cha mẹ di cư vào Sài Gòn. Bản chất thông minh, học hành quá xuất sắc, nên được Đại học Brandeis cấp học bổng du học tự túc Hoa Kỳ (1971) và sống định cư luôn bên Mỹ, từ đó cho đến bây giờ.