Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan,
Can chi sân hận đến hơi tàn.
Một nhành dương liễu xua ba nghiệp,
Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng.
Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
Không vui, không buồn
Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn,
với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn:
Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không?
Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ?
Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn?
Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn?
Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn?
Thật như vậy, này Hiền giả.
Quán đây là tánh lắng nghe,
Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng.
Âm thanh vang dội trên không,
Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời.
Tát tha kéo khỏi rối bời,
Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
Lang thang sáu nẻo luân trầm
Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương
Niềm vui chưa trọn đã buồn
Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời.
Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi
Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu.
Đâu nhìn ra thuở ban đầu
Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não,
vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề:
“Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?”
Phật Tổ cho đáp án đều như nhau:
“Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.”
Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục,
bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.