Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

01/12/201517:42(Xem: 12390)
Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

chum tho luc bat


Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát

 

 

 

  • Mất dấu

 

Dưới chân núi bụi hồng hồng
Vó chân dã mã lồng lồng vô cương
Thời gian tan đọng nắng sương
Ngày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.

 

  • Tìm nghe

Phương đông huyền bí không lời
Ý băng sông núi, chân rời lộng ngoa
Tìm về thăm thẳm xưa xa
Nghe reo vài tiếng xuề xòa có, không.

 

  • Buông thả

Phẩy tay hạ bút khơi dòng
Chữ gieo tạo Nghiệp chất chồng bút nghiên
Khẩy cười thế sự đảo điên
Buông tay thả bút im lìm thắng thua.

 

  • Ngón gầy xương

Đàn tôi rung động đêm trường
Tiếng lòng da diết gửi thương hạc già
Ngón gầy ngấu nghiến phôi pha
Ngón xương nhấn vuốt mượt mà ướt môi.

  • Hành trang

Khi hầm hố, lúc phẳng phiu
Lao đao sinh kế nếm nhiều buồn vui
Khi vượt thoát, lúc bước lùi
Tâm mang chữ Nhẫn giỡn chơi đường dài.

 

  • Con dế

Phiêu du hòa bốn phương trời
Kết giao bằng hữu, nụ cười hồn nhiên
Khóc buồn đong đếm nhân duyên
Trở về gáy tiếng dế mèn lưu danh.

 

Nằm mơ tôi thấy tôi nằm
Tôi nằm mơ thấy tôi thầm mơ tôi
Mơ tôi nằm thấy liên hồi
Liên hồi tôi thấy tôi ngồi nằm mơ!

 

  • Hí lộng

Ngữ ngôn ôm lấy nhịp vần
Vào cười ra khóc với trần trụi thơ
Bay lên tuyệt đỉnh hư vô
Rơi tuồn tuột xuống giữa bờ vô minh!

 

  • Bóng

Khẽ tay chộp đọng bóng chiều
Tà dương sóng sánh quê nghèo mái tranh
Bóng người xưa mãi lênh đênh
Trăng trên lá đợi phách sên tạ từ.

 

  • Tìm thơ

Hớp từng tinh khí hoang sơ
Thông reo, chim hót, đồi xưa quặn mình
Tinh khôi thơ lướt an lành
Về qua phố hội tỏa tình hương bay.

 

  • Nhập

Hàng cây xanh mướt trườn dài
Hoa tung trăm sắc, tượng đài trầm tư
Cảnh nào còn mãi thiên thu
Để ta hóa sỏi lăn cù công viên.

 

  • Đất

Bụm tay hốt đất quê nhà
Mang đi rải khắp san hà trong mơ
Từng hạt xiu xíu thành thơ
Trường ca réo rắt lượn lờ ngổn ngang.

 

  • Vàng

Rơi rơi một miếng lòng vàng
Bát nồi trống chợt đầy tràn cơm thơm
Dìu em vượt vũng lầy trơn
Ngày mai đại vận thiên đường reo vui!

 

  • Vô vô

Tên còn lưu vẫn vô danh
Cầm ca một kiếp vô thanh dật dờ
Người xưa vô ảnh mập mờ
Còn tôi tử đạo bên bờ vô minh.

 

  • Trong Tâm

Rong chơi chán ngán thiên đàng
Hề, du địa phủ mơ màng ngắm hoa
Mười tầng địa ngục đâu xa
Trong tâm ta đó, cũng là bồng lai!

 

  • Soi gương

Nửa đời nhìn lại sớm mai
Thấy hôm qua đã nhẹ vai giang hồ
Lăng xăng ảo tưởng, mưu đồ
Soi gương thấy bóng đã mờ khát khao!

 

  • Mưa

Mưa rơi cho phút thêm dài
Cho giờ thêm phút, cho ngày thêm lâu
Cho năm tháng đậm bể dâu
Cho cuộc đời nắng dãi dầu gọi mưa!

 

  • Bên sông

Chảy từ ký ức tuổi thơ
Khi cuồn cuộn, khi lặng lờ qua tim
Tình trôi, nghĩa dạt nổi chìm
Nhìn theo con nước gọi tên người già.

 

  • Luân hồi

Người đi sông chảy trôi hoài
Tăm hơi biền biệt hút dài ngàn khơi
Rồi người cũng trở lại thôi
Mặt mừng tay bắt luân hồi kiếp duyên.

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/11/2025(Xem: 2691)
Ta đến với đời bằng hơi thở mong manh Sẵn sàng rụng rơi mỗi khi cơn gió lớn Từng bước qua tuổi trẻ mơ mộng, đầy hỗn độn Đâu biết rằng thời gian sẽ khép lại từng trang
20/11/2025(Xem: 3121)
Có lẽ Thiên tai không phải oán phạt, mà là tiếng gọi tỉnh thức.! Gió chẳng hờn ai, chỉ cuốn nghiệp chung. Hợp sức gieo lành, chuyển hoá khổ chung. Nhân ngày lễ Phật Dược Sư Thành Đạo
12/11/2025(Xem: 3368)
Đời người là một cuộc hành trình dài, nhưng lại ngắn ngủi đến không ngờ. Ta khởi đi từ đâu và đích đến là đâu? Câu hỏi ấy không cần ở đâu xa, mà cần sự hồi quang (quay lại nhìn) vào chính tâm mình. Giữa biển đời mênh mông vô tận, con người mãi ngược xuôi tìm cầu tham ái. Có kẻ rong ruổi ngoài trần thế, tìm kiếm một miền an lạc ở tận đâu xa; có người hướng vào tâm linh, mong thấy Phật trong lời kinh, trong tiếng mõ. Lục Tổ Huệ Năng từng dạy: “Tâm mê tức chúng sinh, tâm ngộ tức Phật.” (心迷即眾生,心悟即佛。)(1) “Người mê đi tìm Phật ở phương xa, người ngộ nhận ra Phật nơi tự tâm.”
08/11/2025(Xem: 3323)
Thuở đức Phật ngồi dưới cội bồ đề Đêm gần tàn sáng sao mai xanh biếc Khai mở con đường minh triết phương Đông Sư tử hống chấn động mười ngàn thế giới Giặc ngu tối rùng mình rũ rượi Người vượt thoát tử sinh đến bến bờ tịch tinh Trí tuệ quang minh bừng lên rạng rỡ
06/11/2025(Xem: 5114)
Bạn thương mến, hy vọng lá thư này đến từ những người đang tiếp xúc trực tiếp với các bạn ( những người chịu nhiều thiệt hại và mất mát sau thiên tai ) như một làn gió nhẹ thổi thật dịu dàng đến những trái tim từng mất tất cả, bằng một lòng thương cảm sâu xa giúp các bạn nhìn lại sự sống bằng ánh sáng hiền hòa của từ tâm và chánh niệm.
31/10/2025(Xem: 3922)
Dao Ca Trăng Nhạc & Lời: Khánh Hoàng Ca sĩ: Hạnh Nguyên Hòa âm: Thái Bảo Lộc pps: Thường Minh
25/10/2025(Xem: 4356)
Ngón Tay Chỉ Trăng (tập 01) Trực Chỉ Đề Cương
24/10/2025(Xem: 4420)
a bậc tài danh – Leonardo da Vinci, Baruch Spinoza và Vincent van Gogh – mỗi người là một khía cạnh của hành trình nhân loại tìm đến chân lý. Cả ba đều chứng minh rằng: trí mà không phước thì sáng mà mong manh, phước mà thiếu duyên thì nở muộn như hoa trong đêm, còn duyên mà không trí thì chỉ là hư sắc thoảng qua.
24/10/2025(Xem: 4336)
Thuần nhiên, nhẹ nhàng như hơi thở là tiếng thơ của Chân Tạng Nghiêm. Một tiếng thơ lấp lánh, long lanh ngời ánh thanh cao, là nguồn thơ trong trẻo, reo ca giọng hát thiên lương trong tận đáy xanh lòng... Lòng yên, tâm lặng như vầng trăng sáng chiếu diệu kỳ. Thi ca đi về trên đôi chân trần, chất phác, nhè nhẹ khẽ chạm vào núi sông, rừng biển, suối thác, mưa nắng, trăng sương, gió mây, cây lá, chim bướm, cỏ hoa trên mặt đất thân yêu. Nhật nguyệt cũng huyền hòa chan chứa giữa ánh sáng ban sơ, diễm tuyệt, bừng lên rực rỡ trong tâm hồn vô ngại của trái Tim Thơ.
22/10/2025(Xem: 4720)
Về thôi, về mặc Cà Sa Về thôi cởi áo Ta Bà phong sương Về thăm lại tiếng chơn thường Thăm vườn lam nhả khói thiêng Cõi Thiền Ô hay, một góc trời yên Một vườn hoa toả hương miền ngàn bay Thoảng trong gió, thoảng chân đài… Gót sen thoát những cơn say bụi trần