Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

01/12/201517:42(Xem: 14327)
Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát (thơ)

chum tho luc bat


Chùm thơ Tứ Cú Lục Bát

 

 

 

  • Mất dấu

 

Dưới chân núi bụi hồng hồng
Vó chân dã mã lồng lồng vô cương
Thời gian tan đọng nắng sương
Ngày mai mất dấu trên đường phẳng phiu.

 

  • Tìm nghe

Phương đông huyền bí không lời
Ý băng sông núi, chân rời lộng ngoa
Tìm về thăm thẳm xưa xa
Nghe reo vài tiếng xuề xòa có, không.

 

  • Buông thả

Phẩy tay hạ bút khơi dòng
Chữ gieo tạo Nghiệp chất chồng bút nghiên
Khẩy cười thế sự đảo điên
Buông tay thả bút im lìm thắng thua.

 

  • Ngón gầy xương

Đàn tôi rung động đêm trường
Tiếng lòng da diết gửi thương hạc già
Ngón gầy ngấu nghiến phôi pha
Ngón xương nhấn vuốt mượt mà ướt môi.

  • Hành trang

Khi hầm hố, lúc phẳng phiu
Lao đao sinh kế nếm nhiều buồn vui
Khi vượt thoát, lúc bước lùi
Tâm mang chữ Nhẫn giỡn chơi đường dài.

 

  • Con dế

Phiêu du hòa bốn phương trời
Kết giao bằng hữu, nụ cười hồn nhiên
Khóc buồn đong đếm nhân duyên
Trở về gáy tiếng dế mèn lưu danh.

 

Nằm mơ tôi thấy tôi nằm
Tôi nằm mơ thấy tôi thầm mơ tôi
Mơ tôi nằm thấy liên hồi
Liên hồi tôi thấy tôi ngồi nằm mơ!

 

  • Hí lộng

Ngữ ngôn ôm lấy nhịp vần
Vào cười ra khóc với trần trụi thơ
Bay lên tuyệt đỉnh hư vô
Rơi tuồn tuột xuống giữa bờ vô minh!

 

  • Bóng

Khẽ tay chộp đọng bóng chiều
Tà dương sóng sánh quê nghèo mái tranh
Bóng người xưa mãi lênh đênh
Trăng trên lá đợi phách sên tạ từ.

 

  • Tìm thơ

Hớp từng tinh khí hoang sơ
Thông reo, chim hót, đồi xưa quặn mình
Tinh khôi thơ lướt an lành
Về qua phố hội tỏa tình hương bay.

 

  • Nhập

Hàng cây xanh mướt trườn dài
Hoa tung trăm sắc, tượng đài trầm tư
Cảnh nào còn mãi thiên thu
Để ta hóa sỏi lăn cù công viên.

 

  • Đất

Bụm tay hốt đất quê nhà
Mang đi rải khắp san hà trong mơ
Từng hạt xiu xíu thành thơ
Trường ca réo rắt lượn lờ ngổn ngang.

 

  • Vàng

Rơi rơi một miếng lòng vàng
Bát nồi trống chợt đầy tràn cơm thơm
Dìu em vượt vũng lầy trơn
Ngày mai đại vận thiên đường reo vui!

 

  • Vô vô

Tên còn lưu vẫn vô danh
Cầm ca một kiếp vô thanh dật dờ
Người xưa vô ảnh mập mờ
Còn tôi tử đạo bên bờ vô minh.

 

  • Trong Tâm

Rong chơi chán ngán thiên đàng
Hề, du địa phủ mơ màng ngắm hoa
Mười tầng địa ngục đâu xa
Trong tâm ta đó, cũng là bồng lai!

 

  • Soi gương

Nửa đời nhìn lại sớm mai
Thấy hôm qua đã nhẹ vai giang hồ
Lăng xăng ảo tưởng, mưu đồ
Soi gương thấy bóng đã mờ khát khao!

 

  • Mưa

Mưa rơi cho phút thêm dài
Cho giờ thêm phút, cho ngày thêm lâu
Cho năm tháng đậm bể dâu
Cho cuộc đời nắng dãi dầu gọi mưa!

 

  • Bên sông

Chảy từ ký ức tuổi thơ
Khi cuồn cuộn, khi lặng lờ qua tim
Tình trôi, nghĩa dạt nổi chìm
Nhìn theo con nước gọi tên người già.

 

  • Luân hồi

Người đi sông chảy trôi hoài
Tăm hơi biền biệt hút dài ngàn khơi
Rồi người cũng trở lại thôi
Mặt mừng tay bắt luân hồi kiếp duyên.

 

 

Tâm Không Vĩnh Hữu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/10/2013(Xem: 27193)
Miền trung mưa nắng quê tôi hai mùa Ruộng nương xơ xác quê tôi thật buồn Đã bao nhiêu năm ngàn giông bão xuống Một vùng đất nghèo bao nỗi đau thương
27/10/2013(Xem: 23735)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 19075)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 23117)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 87718)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 19522)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 20337)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.