Về Cội (thơ)

30/11/201520:43(Xem: 11985)
Về Cội (thơ)
ve coi_tam khong vinh huu



Về cội


Về đây ngồi dưới cội già
Nguồn xưa tiên tổ ông bà xới vun
Nặng lòng tim nhịp yêu thương
Lệ rơi trái lối ngược đường vào trong
Thẹn thay hồ thỉ tang bồng
Nửa đời đong đếm tay không xoa mình
Cười lợi lộc, khóc hư danh
Ngồi lưng nương cội dỗ dành chút vui
Về nơi nguồn cội đây rồi
Ngày mai đối mặt với đời nhiễu nhương
Nẻo trần còn khúc thơm hương
Còn nơi trắc trở, bình thường mà đi
Lặng nghe cội rễ thầm thì
“Ưng vô sở trụ…” thiện tai, về nhà!

Tâm Không Vĩnh Hữu
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41711)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.