Thế Giới Ngày Hôm Nay (thơ)

25/10/201505:47(Xem: 15626)
Thế Giới Ngày Hôm Nay (thơ)
the gioi ngay hom nay


Thế Giới Ngày Hôm Nay
 
Những máy bay ném bom chiến lược tàng hình trông dễ sợ.
Những hỏa tiễn siêu thanh liên lục địa xé trời như sấm nổ.
Những tàu ngầm âm thầm dưới đáy biển mang đầu đạn hạt nhân.
Người ta bảo đó là những phương tiện giữ gìn hòa bình thế giới.
 
Rồi biết bao phi cơ tàng hình mang đầy hỏa tiễn.
F-22, F-16, F-35…
Những biệt kích, lực lượng đặc nhiệm mang đầy vũ khí ít người biết.
Trên không máy bay không người lái rình mò.
 
Rồi mẫu hạm hàng không với cả trăm phi cơ chiến đấu.
Tomahaw mà bắn đi thì hầm trú ẩn san thành bình địa.
Mọi mục tiêu thành đống gạch vụn điêu tàn.
Bệnh viện kia lơ mơ cũng ăn vài hỏa tiễn.
 
Bom áp nhiệt biến người thành cua rang muối.
Lính rô-bô ôi bộ máy giết người.
Trực thăng vũ trang quần nát cả bầu trời.
Người ta bảo đó là phương tiện xóa bỏ độc tài tiến hành dân chủ.
 
Ấy là chưa kể CBU đáng sợ.
Loại bom chùm, bom chấn động, bom bi.
Nổ tung ra đất ơi thành bãi mìn trải thảm.
Trăm năm sau, cánh đồng chết cho người.
 
Ấy là chưa kể bom hóa học, vi trùng giấu kín.
Thành phố kia thành bãi thịt bầy nhầy.
Người ta bảo đó,
Là ân huệ cách mạng màu dân chủ. 
 
Tôi cũng giống như ni cô ngồi tụng Kinh Cứu Khổ.
Đem từ bi cứu độ đến cho người.
Mà ngoài kia bao cô gái, than ôi:
Khoe tất cả hình hài nên giấu kín.
 
Lời kêu cứu của một linh hồn bé nhỏ,
Như lời kinh, như cái kiến, con sò.
Như nai vàng, như con thỏ ngu ngơ.
Nên chẳng một ai thèm để ý.
 
Nhưng giun dế vẫn cất lên tiếng hát.
Như tiếng hờn rên rỉ  giữa canh khuya,
Khi nhân loại ngủ mê.
Và lỗ tai khép kín.
 
Bạn ơi,
Chỉ hổ báo beo hùm, đại bàng mới có nanh có vuốt.
Giun kiến, nai tơ sao chế được đạn bom?
Làm gì có ngân sách quốc phòng?
Cho nên muôn đời bị người ta ăn thịt.
 
Tôi ngu ngơ và hỏi như bầy con nít.
Chốn thờ phượng kia vật trang trí cho đời?
Người van xin người nguyện ước những gì?
Sao tội ác cứ làn tràn thế giới?
 
Mới mười tuổi đã tham gia thánh chiến.
Chặt đầu người như một món đồ chơi.
Tuổi ngây thơ tuổi để mất đâu rồi?
Nay biến dạng thành yêu tinh khát máu.
 
Kẻ cuồng tín thích reo hò chiến thắng.
Nhờ thần linh thêm can đảm giết người.
Tim bằng gỗ chẳng bao giờ cầu nguyện:
Thần giúp tôi mai thành kẻ ngoan hiền.
 
Hãy “trực chỉ nhân tâm” (*), xin thôi đừng ngụy biện.
Càng văn minh càng gieo họa cho người.
Và xin dừng tay lại thế gian ơi!
Càng  tiến bộ càng gây thêm tội ác.
 
Nếu mai chết đầu thai sang kiếp khác.
Tôi chẳng ham quay  lại thế gian này.
Mà chỉ mong hồn sẽ biến thành mây.
Mây gặp lạnh mưa lành cho trái đất.

Đào Văn Bình
(California Tháng 10,2015)
 
(*) Bồ Đề Đạt Ma: Trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/08/2016(Xem: 15946)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 18392)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 14271)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 20960)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 14386)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 23764)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 18931)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui
06/08/2016(Xem: 17619)
Mười mấy năm rồi, nay trở lại- Dưới ngôi nhà cũ một chiều sương- Thềm xưa nghe chạnh niềm tê tái- Nhớ thuở hàn vi buổi nhiễu nhương.-
06/08/2016(Xem: 15429)
Thuở ấy- Mẹ còn tươi khoẻ lắm- Bước đầy theo nắng mới ngày lên- Mắt xanh biếc mộng màu quê thẳm- Tóc lộng chiều xuân sóng bập bềnh.
06/08/2016(Xem: 16021)
Tôi sinh ra với một tiếng khóc - Như biết được kiếp người khổ đau- Lớn lên theo bốn mùa thay đổi- Sớm thấy được vạn pháp vô thường.